Sunday, June 03, 2007

名人伝 (Bậc cao thủ)

Một truyện khác có cùng motif. Truyện search được theo lời kể của mhuy.
......................

(source)

(Link tiếng Nhật http://www.aozora.gr.jp/cards/000119/files/621_14498.html )

Ở thành phố Hàm Đan, thủ phủ nước Triệu thuộc Trung Hoa cổ đại, có một người tên là Ngật Trường mang hoài bão trở thành tay cung cừ nhất thế giới. Sau bao lần thăm hỏi, anh ta biết chắc rằng người thầy giỏi nhất nước là Ủy Phi. Nghe đồn tài bắn cung của bậc thầy này siêu đẳng đến mức cách trăm bước, ông có thể phóng cả bó tên trúng một cái lá liễu. Ngật Trường lặn lội đến tận cái tỉnh xa xôi nơi Ủy Phi sống và trở thành học trò ông.

Đầu tiên, Ủy Phi bảo anh ta phải học làm sao không chớp mắt. Ngật Trường trở về và bước vào nhà là chui liền xuống dưới khung cửi của vợ, nằm ngửa ra đó. Kế hoạch của anh ta là nhìn chằm chằm không chớp mắt vào cái bàn đạp lên lên xuống xuống thoăn thoắt ngay trước mặt anh. Người vợ kinh ngạc thấy anh trong tư thế ấy, nói nàng không thể dệt được khi có một người đàn ông, dù là chồng mình, nhìn ngó từ một góc độ kỳ lạ như thế. Tuy nhiên, nàng vẫn buộc phải dận bàn đạp mặc dầu rất bối rối.

Ngày lại ngày, Ngật Trường chiếm lĩnh cái vị trí kỳ khu của anh ta với khung dệt và tập nhìn. Sau hai năm, anh đạt tới trình độ không chớp mắt ngay cả khi bàn đạp vướng vào lông mi. Cuối cùng khi Ngật Trương từ khung cửi bò ra lần cuối cùng, anh ta nhận ra rằng công phu kỷ luật trường kỳ của mình đã có hiệu quả. Không có gì có thể làm anh ta nháy mắt được – một đòn đánh vào mi mắt, hoặc một tia lửa, hoặc một đám bụi thình lình bốc lên ngay trước mặt đều vô hiệu. Anh ta đã luyện cho cơ mắt bất động triệt để đến nỗi ngay cả khi ngủ, mắt anh vẫn mở trừng trừng. Một hôm, anh đang ngồi nhìn về phía trước, một con nhện nhỏ đã giăng tơ giữa hàng lông mi anh. Rút cục, bây giờ anh cảm thấy đủ tự tin để đến trình diện thầy.

“Biết làm sao cho khỏi chớp mắt chỉ là bước đầu”, Ủy Phi nói khi Ngật Trường sôi nổi kể lại sự tiến bộ của mình. “Tiếp đây, con phải học nhìn. Con hãy tập nhìn vào các vật và đến khi nào cái gì li ti trở nên rõ mồn một và cái gì bé nhỏ dường như trở thành đồ sộ thì hãy đến thăm ta một lần nữa”.

Ngật Trường lại trở về nhà. Lần này, anh ra vườn, tìm một con sâu bé tí tẹo. Khi tìm thấy một con hầu như không nhìn thấy bằng mắt trần, anh đặt nó lên một lá cỏ, treo lên cạnh cửa sổ thư phòng. Rồi, cắm vị trí ở cuối phòng, anh ngồi đó hết ngày này sang ngày khác, nhìn trân trân vào con bọ. Mới đầu, anh hầu như không thấy nó, nhưng sau mười hôm anh bắt đầu mường tượng là nó to ra chút xíu. Đến cuối tháng thứ ba, nó như đã phình ra bằng con tằm và anh có thể nhận ra những chi tiết trên mình nó.

Trong khi ngồi nhìn chăm chú vào con sâu, Ngật Trường hầu như chẳng để ý gì đến những lúc chuyển mùa – nắng xuân long lanh chuyển thành ánh hè chói chang; chẳng bao lâu ngỗng trời bay ngang bầu trời thu trong vắt, rồi đến lượt mùa thu lại nhường chỗ cho mùa đông xám xịt đầy mưa tuyết. Dường như không có gì tồn tại ngoài con vật nhỏ trên lá cỏ. Cứ mỗi con sâu chết hoặc biến mất, anh ta lại sai tiểu đồng thay bằng con sâu khác cũng nhỏ li ti như thế. Nhưng dưới mắt anh, chúng đều không ngừng to ra.

Trong ba năm, anh hầu như không rời khỏi thư phòng. Rồi một ngày kia, anh thấy con sâu bên cửa sổ to bằng con ngựa. “Ta đã thành công!”, anh vỗ đầu gối kêu lên, và vừa nói vậy anh vừa hối hả ra khỏi nhà. Anh gần như không thể tin ở mắt mình nữa. Ngựa lớn tày núi, lợn to như đồi và gà thì bằng chòi canh lâu đài. Nhảy cẫng lên mừng rỡ, anh chạy về nhà lập tức lắp một mũi tên Shuo Piêng rất mảnh vào một cây Nhạn cung. Anh ngắm và bắn xuyên tim con bọ mà không đụng vào nhánh cỏ. Anh vội đến trình diện Ủy Phi không chậm trễ. Lần này, ông thầy khen: “Tốt!”.

Từ khi Ngật Trường lao vào tìm hiểu những bí ẩn của nghề cung đến nay đã được 5 năm và anh cảm thấy sự rèn luyện nghiêm ngặt của mình đã đơm hoa kết quả. Giờ đây, không một thành tích xạ điêu nào là quá sức anh. Để khẳng định điều đó, anh tự đề ra một loạt khảo nghiệm gay go trước khi trở về nhà.

Thoạt tiên, anh ta quyết định thi đua với thành tích của chính Ủy Phi và cách một trăm thước, anh bắn đạt hoàn toàn, mũi tên nào cũng xuyên qua chiếc lá liễu. Mấy ngày sau, cũng vần một mục ấy, anh dùng cây cung nặng nhất và đặt một cốc nước đầy tới miệng trên khuỷu tay phải cho cân; không một giọt nước nào trào ra và một lần nữa, mọi phát tên đều trúng đích.

Tuần sau, anh lấy một trăm mũi tên nhẹ và bắn liên tiếp thật nhanh vào một mục tiêu ở xa. Phát đầu trúng giữa hồng tâm, phát thứ hai xuyên trúng vào cuống mũi tên đầu; phát thứ ba vào cuống mũi tên thứ hai; và cứ thế tiếp tục cho đến khi, nháy mắt, cả trăm mũi tên nối thành một đường thẳng tắp duy nhất từ mục tiêu đến chính cây cung. Anh ngắm trúng đến nỗi, bắn xong rồi, chuổi tên dài dặc chưa kịp rơi xuống đất, mà vẫn còn rung rung trong không trung. Bấy giờ, ngay cả sư phụ Ủy Phi đứng bên theo dõi cũng không dưng được vỗ tay reo lên: “Hoan hô!”.

Cuối cùng, sau hai tháng, khi Ngật Trường về nhà, người vợ bực về nỗi bao lâu bị bỏ mặc, bắt đầu rầy la chồng. Với ý đồ sửa cái thói lăng loàn của nàng, Ngật Trường nhanh nhẹn lắp một mũi tên Chi Wei vào một cây ô cung, kéo dây căng đến hết mức và bắn sát sạt vào phía trên mắt nàng. Mũi tên rứt đi ba sợi lông mi, nhưng tốc độ nó bay quá nhanh và độ ngắm đảm bảo đến nỗi nàng không hề biết có chuyện gì xảy ra và, thậm chí không chớp mắt, vẫn tiếp tục cự nự chồng.

Ngật Trường không còn gì phải học ở ông thầy Ủy Phi nữa. Xem ra anh đã gần đạt đến chỗ thực hiện tham vọng của mình. Tuy nhiên, vẫn còn một trở ngại – anh nhận ra với một cái giật thót khó chịu: trở ngại ấy chính là bản thân Ủy Phi. Chừng nào sư phụ còn sống thì Ngật Trường chưa thể tự xưng là tay cung lỗi lạc nhất thế giới. Tuy hiện nay anh đã bằng Ủy Phi trong nghề cung, song anh cảm thấy chắc chắn là không bao giờ anh có thể trội hơn ông. Cuộc sống của con người ấy thường xuyên ngăn anh đạt tới cái đích lớn của anh.

Một hôm, đi dạo qua cánh đồng, Ngật Trường chợt thấy Ủy Phi đằng xa. Không lưỡng lự một giây, anh giơ cung lên, lắp tên và ngắm bắn. Tuy nhiên, ông thầy già đã cảm thấy điều đang xảy ra và nhanh như chớp, cũng lắp một mũi tên vào cung của mình. Hai người bắn cùng một lúc. Hai mũi tên đụng vào nhau giữa đường và cùng rơi xuống đất. Ngật Trường lập tức bắn một mũi tên khác, nhưng nó lại bị chặn ở lưng chừng bởi một mũi tên cực kỳ chính xác từ cánh cung của Ủy Phi. Cứ thế, cuộc song đấu kỳ lạ ấy tiếp diễn cho đến lúc bao đựng tên của vị sư phụ hết nhẵn, trong khi tên đồ đệ hãy còn một mũi. “Dịp may của ta đây rồi!” Ngật Trường lẩm bẩm và không chậm trễ, ngắm phát cuối cùng. Thấy vậy, Ủy Phi liền bẻ một nhánh ở bụi gai cạnh ông. Trong khi mũi tên veo véo nhằm thẳng tim ông lao tới, ông búng một mũi gai trúng pắp khiến nó rơi xuống chân mình.

Nhận thấy âm mưu xấu xa của mình đã thất bại, Ngật Trường thấy lòng tràn đầy hối hận, điều mà, nói thật ra hẳn anh sẽ không hề cảm thấy nếu như một trong những mũi tên của anh bắn trúng vào chỗ đã định. Về phía mình, Ủy Phi cũng nhẹ hẳn người vì thoát chết và hết sức hài lòng với bằng chứng mới nhất về tài nghệ tuyệt kỹ của chính mình đến nỗi ông không còn bụng nào mà giận dữ kẻ suýt nữa đã sát hại ông. Hai thấy trò chạy lại ôm lấy nhau với những giọt nước mắt thành tâm. (Cung cách thời xưa quả là kỳ dị làm sao! Ngày nay, liệu ai có thể quan niệm lối xử sự như thế được? Trái tim người xưa chắc hẳn phải khác trái tim chúng ta hoàn toàn. Nếu không thì làm sao có thể cắt nghĩa được rằng, một buổi tối, khi Tề Hoàn Công đòi ăn một thứ mỹ vị mới, viên Thái tể trông nom bếp của hoàng gia đã nướng luôn con trai mình, mời Tề Hoàng Công nếm thử, hoặc rằng gã thiếu niên 15 tuổi, sau này là Hoàng đế thứ nhất của nhà Tần, đã chẳng chút áy náy, ngay đêm vua cha chết đã làm tình ba lần với cung phi sủng ái nhất của ông già?). Trong khi ôm hôn tha thứ cho tên học trò cứng đầu cứng cổ, Ủy Phi biết rằng cuộc sống của mình có thể lại bị đe dọa bất cứ ngày nào. Cách duy nhất để trừ bỏ mối đe dọa thường xuyên ấy là hướng tâm trí Ngật Trường về một mục tiêu nào đó.

“Con ạ”, ông đứng sang bên nói, “như con thấy đó, nay thầy đã truyền cho con tất cả những gì thầy biết về nghề cung. Nếu con muốn đi sâu hơn nữa vào những bí ẩn đó, thì hãy qua cái đèo cao Đại Hành ở Tây ban và leo lên đỉnh núi Hồ. Tại đó, con có thể tìm thấy lão sư phụ Khán Ảnh; trong nghệ thuật bắn cung, thầy cũng như bất cứ thầy nào khác, không ai bằng được người. So với người, tài của chúng ta chỉ là trò trẻ vụng dại. Ngoài sư phụ Khán Ảnh ra, trên đời này chẳng còn có ai đáng để con học. Hãy tìm bằng được người nếu quả người còn sống, và xin làm học trò người.”

Ngật Trường lập tức lên đường đi về phía Tây thấy thành tích của mình bị gọi là trò trẻ, anh ta vừa chạm tự ái, vừa sợ là mình còn xa mới thực hiện được tham vọng. Anh phải cấp tốc leo núi Hồ, không để mất chút thời gian nào và đọ tài với vị sư phụ già nọ.

Anh qua đèo Đại Hành và rẽ lên ngọn núi lởm chởm. Giày anh chẳng mấy chốc đã mòn xơ, chân cẳng bị xước, rớm máu. Không mảy may sờn lòng, anh hì hục leo ngược những vực nguy hiểm và đi qua những mảnh ván hẹp chênh vênh bắc qua những khe nứt rộng. Sau một tháng, anh tới đỉnh núi Hồ và hăm hở lao vào hang đá nơi Khán Ảnh ở. Đó là một ông già có cặp mắt hiền như mắt cừu. Quả thật, Khán Ảnh già đến phát sợ - già gấp bội hơn bất kỳ ai Ngật Trường đã từng thấy. Lưng cụ còng và khi bước đi, mái tóc bạc kéo lê sát đất.

Tưởng ai vào cái tuổi ấy tất cũng điếc. Ngật Trường lớn tiếng báo: “Cháu tới đây để xem thử cháu có phải là cao thủ xạ điêu như cháu tưởng không”. Không chờ Khán Ảnh trả lời, anh lấy cây cung lớn bằng gỗ dương anh mang theo trên lưng , lắp một mũi tên Tru chích và nhắm vào một đàn chim di trú lúc đó vừa bay qua trên đầu. Lập tức năm con rớt xuống qua bầu trời trong xanh. Cụ già mỉm cười độ lượng và nói: “Nhưng thưa các hạ, đó chỉ là bắn bằng cung tên. Các hạ đã học bắn mà không phải bắn chưa? Xin cùng đi với tôi”.

Hoang mang vì không khiến được lão ẩn sĩ phục tài, Ngật Trường lặng lẽ theo ông cụ đến một bờ vực lớn cách hang đá chừng hai trăm bước. Khi ngó xuống, anh ngỡ mình đang thực sự đứng trước “bức đại bình phong cao ba nghìn thước” mà Changsai đời xưa đã mô tả. Tít bên dưới, anh thấy một dòng suối ngoằn ngoèo như một sợi chỉ lấp lánh trên những phiến đá. Mắt anh trở nên nhòe đi và đầu anh bắt đầu đảo. Trong khi đó sư phụ Khán Ảnh chạy nhẹ nhàng tới một gò đá hẹp chồi thẳng ra trên miệng vực và quay lại nói: “Bây giờ các hạ hãy phô diễn tài thật của mình đi. Hãy đến chỗ lão đang đứng và cho lão thấy tài cung của các hạ nào”.

Ngật Trường vốn rất tự ái nên không thể từ chối lời thách thức và không ngần ngừ, đổi chỗ với ông lão. Tuy nhiên, anh vừa bước lên gờ đá, nó liền khẽ đu đưa qua lại. Làm ra vẻ mạnh bạo – điều mà anh không hề cảm thấy thực sự - Ngật Trường lấy cung và bằng những ngón tay run rẩy, cố lắp một mũi tên vào, nhưng vừa lúc ấy, một hòn sỏi lăn khỏi gờ đá và bắt đầu rơi hàng nghìn thước qua không gian. Đưa mắt nhìn theo, Ngật Trường cảm thấy khéo mình sắp mất thăng bằng. Anh nằm xoài lên gờ đá, các ngón tay bíu chặt lấy hai mép. Chân anh run bần bật và mồ hôi vã ra toàn thân.

Cụ già cả cười, giơ tay ra đỡ Ngật Trường lên khỏi gờ đá. Tự mình nhảy phắt ra đó, cụ nói: “Xin các hạ cho phép lão bày tỏ để các hạ thấy nghề cung thật sự là thế nào”. Mặc dầu tim Ngật Trường đập như trống làng và mặt anh nhợt ra như người chết rồi, anh vẫn còn đủ tỉnh táo để nhận thấy trong tay vị sự phụ không có gì. “Thế còn cung của lão trượng?” – Anh hỏi bằng giọng như cất lên từ dưới mồ. “Cung của lão ư?” Cụ vừa cười vừa nhắc lại, “Chừng nào còn cần đến cung tên thì mới chỉ mon men bên rìa nghệ thuật thôi. Xạ thuật thực sự miễn cần cả cung lẫn tên”.

Ngay trên đầu họ, một con diều hâu lẻ loi đang bay trong bầu trời. Bậc ẩn sỹ ngước nhìn nó và Ngật Trường cũng nhìn theo. Con chim bay cao đến nỗi ngay cả với cặp mắt sắc sảo của anh, nó chỉ tựa như một hạt vừng bé tẹo. Khán Ảnh lắp một mũi tên vô hình và một cây cung tưởng tượng, kéo dây cung hết cỡ rồi buông ra. Ngật Trường như nghe đánh xoẹt một cái, lúc sau, con diều hâu ngừng đập cánh và rơi như một hòn đá xuống đất. Ngật Trường thất kinh. Anh cảm thấy giờ đây lần đầu tiên anh thấy được giới hạn của các nghệ thuật mà anh đã bắt tay vào luyện rèn để làm chủ một cách trôi chảy biết bao.

Chín năm liền, anh ở lại trên núi với vị lão ẩn sỹ. Trong thời gian ấy, anh đã trải qua những phép tắc kỷ luật gì, chẳng ai biết được. Đến năm thứ mười, khi anh xuống núi trở về nhà, tất cả đều ngạc nhiên thấy anh thay đổi hẳn. Cái vẻ quả quyết và ngạo mạn trước kia của anh đã biến mất, thay vào đó là cái bộ dạng vô cảm, đờ đẫn của một gã ngây độn. Ông thầy cũ của anh đến thăm anh, thoáng nhìn một cái đã nói: “Bây giờ ta có thể thấy con đã thật sự trở thành cao thủ! Đến mức thậm chí ta không đáng chạm vào chân con nữa”.

Dân thành Hàm Đan đón chào Ngật Trường như tay cung cự phách nhất đời và nôn nóng chờ những kỳ tích mà chắc hẳn ông sẽ sớm phô diễn. Nhưng Ngật Trường không làm gì thỏa mãn lòng mong đợi của họ. Không một lần nào ông đặt tay lên một cây cung hay một mũi tên. Cây cung lớn bằng dương ông mang theo trong cuộc hành trình, hiển nhiên là ông đã bỏ lại. Khi có người đề nghị ông giải thích ông trả lời giọng uể oải: “Giai đoạn tột cùng của hoạt động là không hoạt đông; giai đoạn tột cùng của nói năng là nín lặng; tột cùng trong xạ kỷ là thôi không bắn”. Những người dân sáng dạ của thành Hàm Đan hiểu ngay ý nghĩa lời ông và đứng sững kính nể trước nhà đại cao thủ xạ kích từ chối không đụng đến một cây cung này. Chính việc từ chối không chịu bắn đã khiến danh tiếng của ông càng lớn.

Đủ các thứ tin đồn và giai thoại được lan truyền rộng xung quanh Ngật Trường. Nghe nói là cứ sau nửa đêm, người ta có thể nghe thấy ai đó kéo một dây cung vô hình trên mái nhà mình. Có người bảo đó là vị thần xạ thủ hằng ngày ở trong linh hồn bậc thầy này và đến đêm, thoát ra để bảo vệ ông chống lại mọi ác quỷ. Một thương gia ở gần đó truyền đi cái tin là một đêm, lão ta thấy rõ ràng Ngật Trường cưỡi một đám mây ngay bên trên nhà lão; duy có lần ấy, ông mang cung và thi tài với Hậu Nghệ và Dưỡng Do Cơ, hai xạ thủ trứ danh của những thời huyền thoại. Lại có một tên trộm thú thật rằng hắn sắp sửa trèo vào nhà Ngật Trường thì chợt có một luồng không khí ào qua cửa sổ, quất vào trán hắn mạnh đến nỗi hắn ngã nhào xuống chân tường. Từ đó, tất cả những kẻ nuôi những ý đồ xấu xa đều tránh vùng xung quanh nhà Ngật Trường và người ta còn nói là cả những bầy chim di trú cũng tránh không bay trên mái nhà ông.

Danh tiếng ông truyền khắp nước, thấu tận mây xanh và Ngật Trường ngày một già. Hình như càng ngày ông càng nhập vào trạng thái trong đó cả tâm trí và thể xác đều không chú ý đến những sự vật bên ngoài mà đơn độc tồn tại trong sự thanh thản, đơn sơ và tao nhã. Bộ mặt thản nhiên của ông trút bỏ mọi vết tích của biểu cảm; không một ngoại lực nào có thể quấy rối sự trầm tĩnh hoàn toàn của ông. Bây giờ rất hiếm khi ông nói và người ta cũng không thể khẳng định rằng ông có còn thở hay không. Nhiều khi chân tay ông dường như trần trụi và vô sinh khí như một cây héo. Ông trở nên hòa đồng với những quy luật cơ bản của vũ trụ, xa biệt khỏi những bấp bênh và mâu thuẫn của sự vật ngoại hiện, đến nỗi trong buổi xế chiều của cuộc đời, ông không còn biết đến sự khác nhau giữa “tôi” với “nó”, giữa “cái này” với “cái kia” nữa. Tình muôn hình nghìn vẻ của những ấn tượng giác quan không còn liên quan đến ông nữa; mắt ông có thể là tai, tai có thể là mũi, mũi có thể là mồm, ông cũng bất cần.

Bốn mươi năm sau khi xuống núi, Ngật Trường bình yên từ giã cõi đời như làn khói biến vào bầu trời. Trong bốn mươi năm ấy, ông không một lần nhắc đến chuyện xạ thuật, nói chi đến cung tên.

Về năm cuối cùng của đời ông, có chuyện rằng: một hôm ông đến thăm nhà một người bạn và thấy trên bàn một vật trông quen quen mà ông không sao nhớ nổi tên và công dụng của nó. Sau khi lục soát trí nhớ một cách vô hiệu, ông quay sang người bạn và nói: “Xin thân hữu cho biết: cái vật trên bàn kia tên nó là gì và nó dùng để làm gì?’. Chủ nhân bèn cười lớn như thể Ngật Trường nói đùa. Ông già hỏi gặng thêm, nhưng người bạn lại cười, tuy lần này thì có phần phân vân. Khi được hỏi lại nghiêm túc đến lần thứ ba, một vẻ sững sờ hiện lên trên mặt người bạn. Ông ta nhìn chăm chăm vào Ngật Trường và sau khi chắc chắn rằng mình đã nghe đúng cũng như ông già không điên cũng chẳng nói rỡn, ông ta lắp bắp bằng một giọng kinh dị: “Ôi, tôn sư, ngài quả là bậc thầy lớn nhất của mọi thời đại. Chỉ có như vậy ngài mới có thể quên được cái cung – quên cả tên lẫn công dụng của nó!”.

Nghe nói là sau đó ít lâu, ở thành Hàm Đan, họa sĩ bỏ bút vẽ, nhạc công dứt đứt dây đàn và thợ mộc thì xấu hổ mỗi khi bị trông thấy tay cầm thước.

Dương Tường dịch

Lập trình sư

Nguồn http://tvi.tinhvan.com/tvi_blogs/mlnews.2006-11-06.7430151063

Vài thế kỷ trước tại Hà thành có chàng trai trẻ tên gọi Tích Gia Văn, là sinh viên năm cuối khoa Công nghệ thông tin Đại học Bách khoa Hà Nội. Văn bình sinh thích viết phần mềm máy tính, rất có kỹ năng lập trình. Không những bạn bè đồng khoá đều khâm phục chàng mà ngay cả các giáo sư uyên bác cũng phải nể vì, coi Văn như một tài năng thuật toán đầy triển vọng. Các đoạn mã Văn viết ra bao giờ cũng sáng sủa, lề chuẩn, đầy đủ comment nhưng lại rất súc tích và tối ưu về giải thuật.

Tốt nghiệp loại xuất sắc nhưng Tích Gia Văn không vội vàng tiếp nhận những lời đề nghị làm việc ở những vị trí then chốt trong các công ty phần mềm lớn. Cái mà chàng cần lúc này là một sự nghiệp lẫy lừng, một danh tiếng vọng toả trong giới lập trình viên toàn thế giới. Văn quyết định tiếp tục con đường học vấn. Chàng tìm sang Ấn Độ làm thạc sĩ khoa học dưới sự hướng dẫn của một vị giáo sư uyên bác người Việt gốc Mỹ, giảng viên một trường đại học lớn ở Bangalore. Sau buổi sát hạch, vị giáo sư bảo Văn: “Cậu có kỹ năng tốt, chỉ còn thiếu kỷ luật”. Văn buồn lắm, nhưng ý chí cầu tiến khiến chàng trong suốt ba năm ròng rã quyết tâm theo thầy mà tự khép mình vào thứ kỷ luật nghiệt ngã của đủ mọi loại qui trình sản xuất và qui trình quản lý chất lượng phần mềm. Sau ba năm Tích Gia Văn đã trở nên một trưởng dự án siêu hạng, có thể phụ trách những project cực lớn với sự tham gia đồng thời của hàng chục ngàn lập trình viên thuộc đủ mọi sắc tộc.

Xong luận án thạc sĩ ở Ấn độ, Văn xin được học bổng sang Hoa Kỳ làm tiến sĩ ở Silicon Valley, tiếp tục con đường phát triển sự nghiệp của mình. Ông thầy tiếp theo của Văn là một học giả lớn gốc Campuchia, người chuyên viết các khảo cứu về chất lượng mã nguồn cho các công ty phần mềm đạt tiêu chuẩn CMM5 trở lên. Sau khi tiếp xúc, ông bảo Văn: “Cậu có kỹ năng và kỷ luật tốt, chỉ còn thiếu sáng tạo”. Cảm thấy hổ thẹn về lời nhận xét quá chính xác, Văn cật lực theo ông thầy lăn vào những cuộc luyện tập sáng tạo vô bờ. Kết quả của công cuộc đó là những phần mềm tuy nhỏ, nhưng kỳ diệu đến mức có sản phẩm đã được đề cử Probel - một giải thưởng dành cho những phần mềm sáng tạo xuất chúng, tương đương với giải Nobel trong khoa học. Ba năm sau, vào năm Giáp Dậu, trong buổi lễ nhận văn bằng tiến sĩ, ông thầy gọi Văn đến mà bảo rằng: "Trình độ của ta nay cũng không bén gót cậu được nữa, giờ là lúc cậu tung hoành rồi". Nói đoạn cho Văn xuất môn.

Cũng vào mùa thu năm đó, Việt nam đứng ra đăng cai tổ chức cuộc thi Lập trình Quốc tế lần thứ nhất tại núi Trúc, ngọn núi cao nhất trong dãy núi Bò ở thủ đô Hà Nội. Đây là cuộc thi thu hút các tài năng lẫy lừng nhất trên khắp thế giới về tham dự. Tất nhiên Tích Gia Văn không thể bỏ lỡ cơ hội mỗi năm có một này, bởi đó là dịp để chàng thể hiện tài năng xuất chúng cùng những tuyệt chiêu cái thế sau bao năm tu luyện ở hải ngoại. Văn tự tin rằng với trình độ hiện có, chàng sẽ nắm chắc giải nhất, nếu không nói là giải đặc biệt. Quả thật lúc đó danh tiếng của Tích Gia Văn đã lớn đến mức khi chàng đáp máy bay trở về Việt nam dự thi, hơn hai ngàn thiếu nữ mắt vàng môi tím quần lót áo yếm - là mốt thời thượng khi đó đã chầu chực sẵn ở sân bay Nội Bài để được chiêm ngưỡng dung nhan và xin chữ ký của chàng. Bộ trưởng Bộ Phần mềm cũng đích thân ra tận chân cầu thang máy bay đón nhân tài đất Việt hồi hương.

Vòng sơ khảo diễn ra khẩn trương, các đối thủ bọt bèo nhanh chóng bị loại. Nhiều thí sinh đến từ Mỹ, Ailen, Israel, Trung Quốc, Ấn Độ… hết sức buồn rầu, thất vọng và tức giận vì không được lọt vào vòng trong. Nhưng biết làm sao khi họ không đủ tài năng và đức độ. Tích Gia Văn dẫn đầu vòng sơ khảo và lọt vào vòng chung kết cùng hai thí sinh khác, đều là người Việt, tên là Tồn Toàn Lương và Mặc Kim Chân. Cuộc thi chung kết được tổ chức đúng vào một buổi tối mùa thu heo may nhè nhẹ, khán giả tập trung về núi Trúc đông đến nghẹt thở. Một hàng rào cảnh sát được giăng kín dưới chân núi để đảm bảo an toàn cho cuộc thi. Trên đỉnh núi đèn hoa chăng rực rỡ. Sau lời khai mạc trọng thể và cảm động, Ban giám khảo dõng dạc đọc đề thi chung cho cả ba thí sinh: “Lập phần mềm diễn giải các giấc mơ theo vô thức tập thể của Jung”. Thời gian làm bài là 30 phút, không kể thời gian cúi chào. Trên khán đài, ba nàng thiếu nữ sắc đẹp mê hồn cơ thể tuyệt mỹ ăn vận hở hang đang nằm tênh hênh thiu thiu ngủ trên ba chiếc xô-pha. Những bộ cảm biến vô cùng tinh tế được gắn vào vầng trán thanh khiết của các mỹ nhân, thu lại những cơn mơ êm ái và truyền vào hệ thống máy tính như đầu nhập dữ liệu. Một màn hình không gian cực lớn độ nét siêu đẳng được trang trọng đặt giữa khán đài, khiến cho trong vòng trăm dặm đều có thể thấy rõ những gì đang diễn biến.

Tích Gia Văn thở phảo nhẹ nhõm. Đề thi lần này chàng thông hiểu như lòng bàn tay vì đã lập không ít hơn 300 phần mềm tương tự. Là người trình diễn đầu tiên, Văn tự tin bước lên khán đài. Chàng cúi chào khán giả trong tiếng vỗ tay hoan nghênh nồng nhiệt của các ái mộ viên, rồi khoan thai bước đến bên chiếc máy tính để sẵn. Văn nhắm mắt hít một hơi thật sâu và đặt nhẹ hai tay lên bàn phím. Toàn bộ design cùng hàng ngàn diagram của bài toán đã được chàng thiết kế hết sức cặn kẽ - bên trong não bộ. Đột nhiên từng dòng từng dòng mã lệnh tuôn trào từ đôi bàn tay thanh tú. Các khối lệnh cùng các mảng nhị phân do Văn trực tiếp gõ bằng mã máy cứ dồn lên dồn xuống nhịp nhàng, hào hoa và vô cùng chuẩn xác. Không một lần phải nhấn nút Delete, không một lần cần bấm BackSpace. Ban giám khảo chỉ biết nín thở lắc đầu thán phục. Tích Gia Văn hoàn tất bài thi trước thời gian qui định 5 phút. Toàn bộ chương trình của chàng không hề có lấy một lỗi nhỏ trong cú pháp hay thuật toán, hơn nữa còn được tối ưu bởi phép biến mã Korpio-Kaluza-Klein. Nắm chắc giải vô địch trong tay, Văn kiêu hãnh cúi chào khán giả, khẽ hôn gió cảm tạ ba thiếu nữ vẫn đang mơ màng giấc điệp rồi khoanh tay lùi qua một bên.

Sau Tích Gia Văn là phần trình diễn của Tồn Toàn Lương, thí sinh thứ hai. Lương người nhỏ gầy, da trắng, vốn là tiến sĩ nhạc viện Hà nội nhưng vì trót thích vi tính nên đã học thêm bằng hai về kỹ nghệ phần mềm. Tồn Toàn Lương quay sang nhìn Văn đầy vẻ thông cảm, đoạn yêu cầu Ban giám khảo cho đặt một chiếc micro nhạy cạnh bàn phím nơi chàng trình diễn. Không gian đột nhiên tĩnh lặng. Đám đông hàng trăm ngàn người mà im phăng phắc, chỉ còn lác đác những tiếng tim đập rộn ràng vì hồi hộp của các thiếu nữ mới lớn. Bỗng những âm hưởng lạ lùng bất chợt vang lên, khi sâu lắng da diết, khi hào hùng cuồn cuộn. Đó là những âm thanh của sự tiếp xúc những ngón tay Lương với các con chữ trên bàn phím. Chúng làm nên cả một dàn nhạc giao hưởng với hàng trăm loại nhạc cụ khác nhau, hoà quyện trong giai điệu tuyệt vời của bản giao hưởng Hành khất, số 9 op 16 cung fa giáng trưởng của nhạc sĩ thiên tài Phsytomum. Song song với đó là những dòng lệnh bất tận tuôn trào trên màn hình cực lớn. Mọi người cùng choáng lặng đi trong những âm thanh trầm hùng, trong khung cảnh của một buổi đại hoà nhạc lạ lùng nhất thế kỷ. Bàn giao hưởng kéo dài đúng 29 phút 35 giây, và phần mềm được hoàn tất với đầy đủ các tính năng cần có, không lỗi và trọn vẹn.

Phần thi thứ ba do thí sinh Mặc Kim Chân trình diễn. Chân người cao lớn, mặt rất đen, vận bộ đồ ký giả, trông đăm chiêu ngơ ngác như đang suy tính điều gì mông lung lắm. Chương trình của Chân làm ra cũng được đánh giá là không kém phần hoàn thiện so với hai chương trình trước, nhưng cách gõ lệnh của Chân không có được nhạc tính hào hùng như của Lương, thời gian làm bài lại lâu hơn của Văn chừng 2 phút. Tuy nhiên khi ban giám khảo review lại những đoạn code Chân viết thì cả biển người bỗng sững sờ kinh ngạc. Văn cũng lặng đi vì hãi hùng khi đọc thấy trên màn hình không chỉ là những trang mã lệnh khô khan mà là cả một trường thi đại tác. Cách sử dụng cú pháp liên hoàn của 32 liên ngữ lập trình, cách đặt tên biến và tên hàm, cách khai báo các lớp và khởi tạo đối tượng của Mặc Kim Chân khéo léo đến độ đã biến toàn bộ những dòng lệnh và chú giải xen kẽ trong chương trình thành một bài thơ lục bát liên hoàn, lời lời tựa mây vần gió vũ uyển chuyển bất tận, đọc xuôi cũng không được mà đọc ngược cũng không xong. Không những thế phần mềm của Chân còn sinh thêm những yếu tố ngẫu nhiên trong cách luận giải giấc mơ, khiến kết quả trở nên vô cùng chính xác.

Tất nhiên năm đó Tích Gia Văn đành ngậm ngùi ôm giải ba. Tài năng của Tồn Toàn Lương và Mặc Kim Chân khiến chàng cảm thấy bất lực trên con đường chinh phục đỉnh cao của trình nghiệp. Có kẻ cho Văn hay rằng cả hai đối thủ trong cuộc thi hôm đó đều là đệ tử chân truyền của một đại cao thủ hiện đang ẩn thân trên hang Gió thuộc đỉnh Phan-xi-păng quanh năm mây phủ. Không chần chừ, chàng lại khăn gói quả mướp đem lễ vật leo núi tầm sư học đạo. Tới nơi, Văn gặp một cụ già lông trắng tóc xanh, gần như khoả thân đang múa hát giữa gió núi lồng lộng. Xung quanh hoa cỏ tưng bừng, chim thú tụ tập rất đông. Biết là kỳ nhân Văn vội đến quì lạy, hai tay nâng chiếc laptop cấu hình cực mạnh lên làm lễ vật, đoạn xin khấu kiến. Chỉ thấy ông già mỉm cười âu yếm, bước lại gần Văn hỏi: “Cậu xin học gì”. Văn đáp: “Xin học lập trình”. Ông già lại nhẹ nhàng hỏi: “Không có máy tính cậu có lập trình được không?”. Văn nghe vậy thì giật mình, run tay đánh rơi cả lễ vật. Chiếc laptop tuột khỏi tay lao thẳng xuống vực sâu muôn trượng vỡ tan như cát bụi. Ông già ngắm Văn một chặp rồi cười nói: “Cậu có kỹ năng, kỷ luật và sáng tạo tốt, chỉ còn thiếu duyên dáng”. Văn nghe vậy thì hoang mang quá, không dám ngẩng đầu lên. Ông già lại tiếp: “Con người vốn đã quen lập trình từ rất lâu trước khi có computer. Bác thợ săn lập trình cho đường tên mũi đạn, anh nông dân lập trình cho mùa vụ bội thu, đám thương gia lập trình cho đầu tư sinh lãi, các tình nhân lập trình để chăn gối giao hoan, bà nội trợ lập trình cho gạo cơm bếp núc, ông văn sĩ lập trình cho con chữ câu thơ. Thoảng hoặc có nhà tư tưởng vĩ đại lập trình cho phát triển của toàn xã hội, có vị hoàng đế hùng mạnh lập trình cho số phận của cả quốc gia… Chung qui lại cũng không thoát khỏi cái Chương trình lớn đã được lập trình sẵn bởi Tạo Hoá”. Văn bắt đầu ngộ ra, thưa: "Vậy lập trình không máy tính là thế nào?". Ông già cười ha hả, đáp: "Người là máy, máy là người, khi không có máy thì mọi vật đều là máy, khi có máy thì máy cũng không còn là máy nữa. Làm sao tự lập trình được cho bản ngã mới là công quả vậy". Cứ thế hai thày trò một người giảng giải, một người lắng nghe. Khát thì uống sương trời ngưng đọng. Đói thì ăn chim thú rán giòn. Chốc đà mấy thu đã trôi qua.

Ba năm sau Tích Gia Văn từ biệt sư phụ hạ sơn về miền trung lập nghiệp, thành lập công ty du lịch lữ hành và khách sạn lớn nhất ở bãi biển Thiên Cầm thuộc huyện Cẩm Xuyên tỉnh Hà Tĩnh. Hàng ngày nghe tiếng sóng gió lao xao, nhìn bờ cát trắng thoải dài, ngắm hai bờ đá núi xanh ngắt. Sáng lên non chạy đua chim bướm, chiều xuống biển lặn thi cá rồng. Lấy vợ đẻ con. Ngâm thơ uống rượu. Vào mùa khách khứa thì tất bật lo toan, những lúc rảnh rang thì chơi golf tennis. Có điều lạ là Tích Gia Văn tuyệt nhiên không động đến máy tính, thiết bị, nối mạng, bảo mật, lại càng không bao giờ lập trình nữa. Thế mà thiên hạ ai cũng gọi Văn là Lập trình sư.

Đại từ điển Bách khoa thư tiếng Việt, xuất bản năm 2056, trang 4581, dòng 21 có định nghĩa về Lập trình sư: "Là lập trình viên đẳng cấp cao, tự lập trình được cho bản ngã, chương trình chạy ít lỗi, tiết kiệm tài chính, bảo mật, an toàn trước tai hoạ và môi sinh, ổn định trước nổi trôi của thế cuộc, khiến cuộc sống bản thể thêm kỳ diệu lo âu mà huyền ảo, khiến xã hội thêm đa dạng rối ren mà phong phú".

Theo định nghĩa này thì Tích Gia Văn cũng đáng được gọi là Lập trình sư vậy.


(ST)
Tác giả: Bàn tải cân

Saturday, May 26, 2007

Tình yêu thì thầm - Nhật Hào



Ca sĩ: Nhật Hào
Thơ: Lê Quang
Nhạc: Ngoại

* Chiều, một mình anh trên con phố xưa
Nghe lòng nôn nao khó quên gió mưa một thời đáng yêu!
Chiều, chiều đợi chờ em không thấy đâu
Mưa buồn anh mơ ước mơ đi tìm hạt nắng trên cao

ĐK:

Và yêu em như yêu từ kiếp nao
Chờ em đến lóng ngóng dại khờ
Mà người ơi anh đâu nào biết đâu
Chợt tỉnh giấc cơn mơ vội tan!

Người yêu nhớ chăng, lời nói ngỡ ngàng
Dù tình đã trao lời yêu mình anh mãi nói thầm
Người yêu biết chăng, chờ mãi những ngày
Tình nồng đắm say em có hay biết giờ đây...
Trái tim đã yêu!

**
Ngồi, nhìn cuộc tình đi qua tháng năm
Mong chờ con tim dấu yêu biết chăng bao giờ em ơi !
Giờ, giờ chỉ còn con tim lẻ loi
Em về bóng tối giá băng mong hoài giờ phút bên nhau...

(trở lại ĐK...)

Người yêu nhớ chăng, lời nói ngỡ ngàng
Dù tình đã trao lời yêu mình anh mãi nói thầm
Người yêu biết chăng, chờ mãi những ngày
Tình nồng đắm say em có hay biết giờ đây...

Người yêu nhớ chăng, lời nói ngỡ ngàng
Dù tình đã trao lời yêu mình anh mãi nói thầm
Người yêu biết chăng, chờ mãi những ngày
Tình nồng đắm say em có hay biết giờ đây...

Trái tim đã yêu!

Thursday, May 24, 2007

Tuesday, May 22, 2007

Love Match ^^


Tình cờ phát hiện ra cung Libra của mình thuộc dạng dễ hòa hợp nhất. Chỉ "cold" với duy nhất cung Taurus, còn thì từ "warm" trở lên mà thôi.

Sunday, May 20, 2007

Cung Hoàng Đạo

Hồi trước khi blog bị xóa tui có đăng một bài về cung Libra lấy từ địa chỉ này:
Con người và 12 cung Hoàng Đạo

Hôm nay có 1 bộ sưu tập khác từ một friend's blog giới thiệu luôn với mọi người. Vì nội dung dài quá làm biếng post lại, chỉ để link và comment tại chỗ. Icon lấy từ bài ở địa chỉ trên để vào cho đẹp.

Aries - Dương Ngưu (21/03 - 20/04)

Tui có một người bạn thuộc cung này. Có vẻ cũng hơi đúng đúng.




Taurus - Kim Ngưu (21/4-21/5)

Xem trong link cũ có nhiều thông tin hơn.




Gemini - Song Sinh (22/5-21/6)

Thằng bạn thân tui thuộc cung này. Phải nói là rất chính xác: hay cãi bướng.




Cancer - Cự Giải (22/6-23/7)

No comment




Leo - Sư Tử (24/7-23/8)

No comment




Virgo - Xử Nữ (24/8-23/9)

Hơi chung chung, có vài người bạn thuộc cung này, họ cũng khá tỉ mỉ.




Libra - Thiên Bình (24/9-23/10)

Tui thuộc cung này . Khá chính xác, coi thêm ở link cũ.

"Có lúc Thiên Bình nhiệt huyết khủng khiếp, lao đi khắp thành phố gần như với tốc độ ánh sáng, trong một ngày làm được công việc bằng người khác làm cả tuần không xong, làm việc mỗi ngày 18 tiếng, dành có 5 tiếng cho giấc ngủ mà vẫn sảng khoái. Nhưng bỗng nhiên như thể có bộ phận nào đó bị hỏng, họ cả ngày uể oải, mê ngủ. Thờ ơ với mọi việc, chẳng thiết cầm tờ báo hay ngó đến TV, họ có thể ngồi hàng giờ nhìn đăm đăm vào một điểm vô hình. Rồi như có một công tắc được bật lên, họ chuyển sang tâm trạng sầu não, bắt đầu than thân trách phận, hoặc gây om xòm từ chuyện không đâu. Rồi như nút điều khiển lại được gạt sang vị trí khác, họ lại đáng yêu, xinh đẹp, hoạt bát và lịch thiệp."
=> Đoạn này là vô cùng chính xác.

Có 2 friends nữ ở cung này, cũng khá là chính xác.

Scorpio - Bọ Cạp (24/10-22/11)

Bạn "Chuối" của tui thuộc cung này, cũng có chút trực giác, cũng thích khiêu khích và cũng hơi "ấm đầu".




Sagittarius - Nhân Mã (23/11-21/12)

Một friend của tui thuộc cung này: "bị chinh phục bởi những cuộc nói chuyện thông minh và vui vẻ. Họ cũng thích ăn uống, làm việc trong một công ty lớn và thích cách ăn mặc đẹp (nhưng không loè loẹt)". Chậc, sao đúng ghê.



Capricornus - Ma kết (22/12-20/1)

Không nhớ ra thằng bạn nào ở cung này. Về nữ thì một thuộc hàng "ngoại lệ", chả thấy đúng điểm nào, người kia chỉ mới quen nên không chắc được độ chính xác. Coi thêm ở link cũ nhiều thông tin hơn.

"Do làn da rất nhạy cảm, Ma Kết ít khi dùng mỹ phẩm, và nếu dùng thì cũng chỉ ở mức rất vừa phải. May là thiên nhiên biệt đãi nàng trẻ lâu, nên má vẫn hồng, miệng vẫn tươi cả ở tuổi mà những phụ nữ khác đã bị thời gian xoá mờ."
=> ặc, sao hay thế. Mới biết là đúng vế đầu, hy vọng vế sau cũng đúng nốt.


Aquarius - Bảo Bình (21/1-19/2)

Vài cái hơi đúng đúng và nhiều cái không đánh giá đuợc. Với thằng bạn cũ thì thấy sai nhiều hơn là đúng. Còn với một cô bé quen được cách đây ít lâu thì cũng không gặp nhiều nên cũng không có nhận xét gì thêm.



Pisces - Song Ngư (20/2-20/3)

Có tới hai thằng bạ n cùng một ngày sinh luôn, dù quen trong 2 hoàn cảnh khác nhau. Bài viết vô cùng chính xác với cả 2 nhân vật này: "khả năng học tập khác thường, một trí tưởng tượng phong phú và tính tình hơi phức tạp".
Xem thêm ở link cũ.

Friday, May 18, 2007

Người vợ ma


Wow... Hôm nay vừa đi coi kịch "Người vợ ma" với mấy đồng nghiệp trong công ty ở NVH Phú Nhuận. Phải nói là rất ấn tượng . Đã nghe bạn bè quảng cáo từ cuối năm ngoái nhưng chưa có dịp đi, cứ tưởng hết được coi rồi. Hôm nọ tra trên báo thì thấy tới giờ kịch vẫn cháy vé . Thế là tranh thủ đi coi luôn.

Lời đồn quả không ngoa!!! Rạp kín chỗ từ trên xuống dưới, ấy là đã có thêm một dãy ghế súp. Theo như vài nguồn thông tin trên blog thì dãy ghế súp này đã tồn tại ít nhất là cả tháng nay, trước đó thì không rõ .

Trước hết là nói về hiệu ứng kỹ thuật. Âm thanh và ánh sáng được dàn dựng kỹ lưỡng và hết sức đặc sắc. Từ hiệu ứng âm nhạc cho đến tiếng đổ vỡ, tiếng cửa kẻo cọt, những tấm màn được chiếu đèn cực tím... tất cả hòa quyện tạo nên bầu không khí đặc mùi kinh dị. Nhiều lúc tiếng khán giả la còn át cả tiếng diễn viên. Chỉ tiếc là vẫn còn thiếu chút xíu. Phải chi người ta đặt thêm vài cái quạt gió nữa, để mỗi khi nghe tiếng nhạc rùn rợn nổi lên có thêm một ít gió lạnh thổi qua... không tưởng tượng được lúc đó khán giả sẽ như thế nào.


Không phải chỉ có phần kinh dị, mà cả những chi tiết hài hước cũng hết sức cuốn hút khán giả. Chỉ cần vừa nghe tiếng Thái Hòa xuất hiện, dù chưa nói câu nào, là mỗi lần khán giả cười rần rần, thậm chí vỗ tay tán thưởng. Đây có lẽ là vở kịch khiến mình cười đau bụng nhất từ trước đến giờ. Suýt tí nữa là cười ra tiếng nước ngoài luôn rồi.

Một vở kịch hay thì đương nhiên không phải chỉ có lớp áo bề ngoài. Không như phim, kịch dù hiệu ứng hay cách mấy nhưng tình tiết dở, thiếu logic là người xem chán liền. Ở "Người vợ ma", người xem phải dõi theo những biến chuyển tâm lý hết sức tinh tế và sâu sắc của từng nhân vật. Nữ diễn viên trẻ Thanh Huyền với biệt danh "mãi mãi tuổi 13" thể hiện mình trong vai bé Yến lúc nào cũng thất thần với đôi mắt dại đi vì nhớ mẹ và vì nỗi ám ảnh đến từ "con ma". Còn Thanh Vân thì hết sức thành công trong vai người vợ kế và cũng là một bà mẹ kế. Thật khó tin là cô nữ diên viên này chỉ mới có 22 tuổi. Mình thích nhất là màn bất thình lình xuất hiện ngay giữa hàng ghế khán giả của Vân.

Nói tóm lại, chỉ có thể kết thúc bằng 2 chữ: "QUÁ HAY". Đặc biệt hay là có người "thua độ" vô coi kịch mà ôm túi xách cứng ngắc.

Thursday, May 10, 2007

Đặt tên Tàu

Lang thang tí chôm được cái này .

Nghe đâu bên Tàu hồi nẳm có cái tục lệ đặt tên con theo ngày tháng năm sinh.
Sau đây là công thức pha chế:
NĂM SINH ( HỌ )
( Lấy số cuối cùng )
0 : Liễu
1 : Đường
2 : Nhan
3 : Âu Dương
4 : Diệp
5 : Đông Phương
6 : Đỗ
7 : Lăng
8 : Hoa
9 : Mạc
THÁNG SINH ( TÊN ĐỆM )
1 : Lam
2 : Thiên
3 : Bích
4 : Vô
5 : Song
6 : Ngân
7 : Ngọc
8 : Kỳ
9 : Trúc
10 : ( ko có tên đệm )
11 : Y
12 : Nhược
NGÀY SINH ( TÊN CHÍNH )
1 : Lam
2 : Nguyệt
3 : Tuyết
4 : Thần
5 : Ninh
6 : Bình
7 : Lạc
8 : Doanh
9 : Thu
10 : Khuê
11 : Ca
12 : Thiên
13 : Tâm
14 : Hàn
15 : Y
16 : Điểm
17 : Song
18 : Dung
19 : Như
20 : Huệ
21 : Đình
22 : Giai
23 : Phong
24 : Tuyên
25 : Tư
26 : Vy
27 : Nhi
28 : Vân
29 : Giang
30 : Phi
31 : Phúc

Tên tui xấu quá, ko dám khoe . Lấy ngày tháng năm sinh của bạn tui là 03/12/83
=> tên là Âu Dương Nhược Tuyết, tên cũng đẹp đó chứ .

Mọi người thử xem.

Thursday, May 03, 2007

Dòng máu anh hùng - The Rebel




Hôm qua đi coi Dòng máu anh hùng với mấy đứa bạn, coi xong rồi mà vẫn thấy thèm coi nữa . Bộ phim này coi quả thật đáng đồng tiền bát gạo, không uổng chút nào.


Trailer lấy từ Youtube, nhớ mở âm thanh khi xem

Đây là một bộ phim hành động võ thuật lấy bối cảnh lịch sử nước ta vào những năm 1920. Tất cả các nhân vật trong phim đều là hư cấu, xoay quanh cuộc chiến giữa những nghĩa quân yêu nước và bọn thực dân Pháp cùng những tên tay sai bán nước.

Cường (Johnny Trí Nguyễn), một mật thám võ nghệ cao cường, bị ám ảnh bởi những cảnh máu đổ đầu rơi, đã quay đầu lại với tổ chức, đi theo nghĩa quân. Thúy (Ngô Thanh Vân), con gái của vị thủ lĩnh nghĩa quân Đề Cảnh, bị bắt trong một cuộc ám sát, được Cường giải thoát. Sỹ (Dustin Nguyễn), là một mật thám cao cấp được giao nhiệm vụ tìm ra căn cứ nghĩa quân. Đặc biệt nhân vật này, dẫn lời một thành viên của MoviesBoom, "còn luyện Kim Cang thể, dao chém không xước, đạn bắn không... biết có bị gì không vì không thấy có cảnh đó" .

Có thể nói đây là bộ phim đầu tiên của Việt Nam trong thời gian gần đây đem lại được cho mình cảm giác được xem một bộ phim thật sự. Với 90% thời lượng là hành động võ thuật, bộ phim chủ yếu là đất để các nhân vật biểu diễn các pha đánh đấm hết sức điêu luyện và đẹp mắt. Mỗi nhân vật đều có một đặc điểm riêng, lối đánh riêng. Ngay cả Ngô Thanh Vân chân yếu tay mềm mà vào phim thấy cũng bạo lực không kém ai .

Tuy hành động là chính, phần tâm lý nội tâm không phải là không được đầu tư xứng đáng. Giải diễn viên đóng hay nhất trong phim có lẽ thuộc về Dustin Nguyễn với Sỹ, một nhân vật đầy sự dằn vặt và thù hận. Ngô Thanh Vân thì không còn là một "bình hoa di động" nữa mà đã hóa thân khá trọn vẹn thành một nữ nghĩa quân xả thân chiến đấu vì dân tộc.

Ngay cả màu sắc và âm thanh trong phim cũng được đầu tư kỹ lưỡng. Có đoạn tông màu trắng nhợt nhạt, có đoạn lại để tông đỏ nóng rực. Âm thanh cũng vậy, cảnh trong tù giọng nói như vang vào đá, lạnh lẽo và tù túng. (xem hậu trường phim: Những ngày chót rốt ráo hoàn tất phim Dòng Máu Anh Hùng)

Bỏ qua một vài chi tiết vụn vặt hơi vô duyên, bộ phim này có thể nói là cánh cửa mở ra cho phim hành động nói riêng và ngành điện ảnh nói chung một hướng đi mới, một tầm vóc mới. Để có được điều này có lẽ phải cám ơn gia đình Nguyễn Chánh Tín đã góp phần lớn công sức cho bộ phim. Thậm chí ông phải cầm nhà để có tiền đầu tư cho bộ phim có kinh phí lên tới 1.500.000 USD này .

Hôm trước mình tình cờ coi được cảnh hậu trường Ngô Thanh Vân luyện võ để chuẩn bị cho bộ phim này trong chương trình Gặp nhau cuối tuần. Cảnh quay hậu trường mà làm hệt như xinê. Tiếc là mình tìm mãi mà chẳng ra đoạn clip đó trên mạng.


Bạn đánh giá bộ phim này như thế nào?




Xuất sắc

0


Hay

2


Trung bình

0


Dở

1





Sign in to vote

Monday, April 30, 2007

Hosting for free

Giới thiệu đến mọi người vài cái free hosting:

http://www.box.net/
??GB free space, unlimited bandwidth, 10MB per file, direct link.

http://www.freewebtown.com
??GB free space, 2GB bandwidth, direct link, FTP, automatic website creation.

http://www.4shared.com
1GB free space, unlimited bandwidth, non-direct link.

http://www.esnips.com
5GB free space, unlimited bandwidth, non-direct link, embed music player.

http://music.tuantrinh.info/
unlimited space, 50MB per file, unlimited bandwidth, direct link, music only.
Note: no login needed, but deleted after 90 days without any download.

http://www.mediamax.com/
25GB free space, 10MB per file, 1GB bandwidth, direct link.

Saturday, April 28, 2007

Your Right Job Report

(http://web.tickle.com/tests/rightjob/index_main.jsp)

ltvan
, based on your unique skill set, the #1 right job for you is an:
Architect
Avg. salary: $51,000 - $68,000
Your runner-up jobs are:Avg. salary:
Graphic artist$62,000 - $81,000
Film editor$23,000 - $36,000
Creative Writer$65,000 - $83,000
Interior designer$51,000 - $75,000
Commercial artist$62,000 - $81,000
Musician$36,000 - $53,000

Why These Jobs Work For You


You are the person for a job that involves thinking outside the box. You are innovative and intellectual. You don't like paying attention to administrative details, though you pay attention to details when necessary for aesthetic or practical reasons. Organizing and filing do not appeal to you. Your skills are in the art of expression, and you have the ability to convey the message to the intended audience effectively.

Research has shown that people whose personalities are well-suited to their job environments are happier and more successful. Remember, your Right Jobs were selected because they are good matches for your career personality — they would allow you to exercise the qualities mentioned above. They are not based on the skills you already have, or would need to perform those jobs. Those are things you can learn along the way.

That said, here's a description of the Right Job that is the best statistical match to your career personality. If you don't like the sound of it, you can do a bit more research on the runner-up jobs that match your personality almost as well.

As an architect, you would plan and design structures. Most likely, you'd focus on buildings and their immediate surroundings. In particular, architects plan a building's layout — everything from the look of the building itself to where the rooms, the elevators, the stairs, the doors, and the windows should go. You'd do all this while taking the engineering demands into account — the demands necessary to keep the structure stable and safe. Architects also have to do all this while designing a structure that meets the wishes of the client.

Architects are often responsible for choosing the building materials and equipment within a given budget and timeline. That means you'd oversee every aspect of the project, including supervising workers, preparing contracts, and representing the clients' needs to contractors. Architects typically possess high aptitudes for mathematics, spatial reasoning, and creativity. They have skills and interests in both big ideas and small details. Obtaining a four-year degree and passing the Architectural Registration Examination (administered by the Board of Architecture) are prerequisites to becoming an architect. The exam consists of nine parts and takes four days to complete.

Although the work environment of an architect is the best fit for your career personality, that is not to say you won't be happy in another job. In fact, there are plenty of careers that could use your personality's strengths. Architect was the highest statistical match for your personality characteristics. Look to the right for some other jobs that scored high and would be a great fit for you.

In addition to discovering what career best fits you, Tickle has provided some information about how to best fit your career goals with your lifestyle needs. After all, your career can take on many forms, and it is important to know what best works for you.

Why These Jobs Fit Within Your Lifestyle

You enjoy being comfortable in life. You don't need to live in extravagance, but you do like to indulge in a few luxuries. Whether you own a nice home, have an expensive hobby, or take lavish vacations, you are proud that your hard work can support the lifestyle you want.

Having a stable, and relatively prestigious, job is a priority for you. Your career identity is important to you, and you want to feel proud when telling others what you do for a living.

Be careful that you spend within your means. In your later years, retiring comfortably and paying off debts should be your priorities. Because having a rewarding career is important to you, be on the lookout for career advancement opportunities.

You may have already landed your dream job. Congratulations! But most people are still waiting to find the best job for their career personality.

Remember that wherever you are in your career — even if you're already in the job you want to keep for the rest of your life, you can't always control when or how the nature of your job might change, or how the goals of your company might evolve. But you can control the kinds of jobs you look for. That's why it's just as important to know your Wrong Job, as it is to know your Right Job.

To figure out what your Wrong Job is, we inverted the calculations for your Right Job. That means that the personality dimensions on which you scored the lowest contributed to our analysis of the Wrong Job for you.

Wrong Job
ltvan, if you want to avoid your wrong Job, don't be an:
Electrician
Why shouldn't you be an electrician? Remember it's not all about the skills you have or don't have. The Right Job for you is the job that suits your personality best. For true job satisfaction, your job environment needs to match your personality. Even if you like the idea of what an electrician does or are good at it yourself, there are still reasons this is the Wrong Job for you.

Beyond the daily tasks of an electrician — testing circuitry, installing and repairing wiring and electrical fixtures — electricians need to truly enjoy working with their hands. In fact, they also need to take pride in seeing the tangible results of their finished work if they are to enjoy their career at all, since so much of their work revolves around testing and retesting new or damaged electrical lines. Many electricians are also on-call and at the mercy of their beepers. That can make scheduling the rest of your life difficult. These are just some of the reasons you wouldn't find life as an electrician very satisfying — why it's the Wrong Job for you.

Chú ý cảnh giác khi lướt web

Dạo gần đây số lượng các website phishing phát sinh đột biến. Đây là loại website lừa đảo hoặc giả mạo website thật để đánh cắp thông tin cá nhân... Vì vậy bà con nên cảnh giác cao độ khi lướt web.

1. Không nên dùng cùng 1 password khi lướt web.
Đối với các website nguồn gốc không rõ ràng, người điều hành website đó có thể cài mã đánh cắp password của bạn. Do đa số mọi người không để ý đến việc này, hoặc vì sợ quên mật khẩu nên dùng cùng một mật khẩu cho email, chat, và tất cả các tài khoản khác. Một khi có được mật khẩu của bạn trong tay, hacker có thể "tung hoành" ngang dọc và lấy đi bất cứ thông tin gì có thể lấy được.

Trong trường hợp bạn hay quên mật khẩu, bạn có thể chọn 1 mật khẩu dành cho những tài khoản quan trọng và 1 mật khẩu khác dành cho các website linh tinh. Chỉ tin vào những website thật sự lớn và có chính sách bảo mật rõ ràng như Yahoo hay Google.

2. Chú ý cảnh giác trước mọi lời mời mọc.
Có câu "mật ngọt chết ruồi". Cái gì càng hấp dẫn thì càng nguy hiểm. Đừng bao giờ tin vào những lời mời chào hấp dẫn mà quên đi cảnh giác. Chú ý không bao giờ download những tấm thiệp hay film ảnh có định dạng *.exe, *.pif. Đây là những file thực thi và đa số chúng có chứa trojan.

3. File .doc, .xls và cả .pps cũng bắt đầu trở thành mối nguy hiểm tiềm tàng.
Nếu ai chưa đọc bài viết này thì vào xem ngay:
Microsoft Office biến thành "tay sai đắc lực" cho hacker
Lỗ hổng bảo mật trong các chương trình Office đã trở nên nhiều hơn bao giờ hết. Bạn phải cảnh giác với tất cả mọi tài liệu gửi đến từ những người không quen biết (và đôi khi với cả những người quen biết). Luôn luôn cập nhật những bản vá mới nhất ngay khi có thể và tránh mở các file Office trừ khi bạn thực sự biết chúng là gì. Một số file Power Point (slide) về châm ngôn, hình ảnh đẹp mà thỉnh thoảng ta vẫn nhận được từ bạn bè thì nay chúng đã trở thành mối nguy hiểm tiềm tàng cho tất cả chúng ta.

ltvan

Sunday, April 22, 2007

Which action hero would you be?

You scored as Neo, the "One". Neo is the computer hacker-turned-Messiah of the Matrix. He leads a small group of human rebels against the technology that controls them. Neo doubts his ability to lead but doesn't want to disappoint his friends. His goal is for a world where all men know the Truth and are free from the bonds of the Matrix.
Neo, the "One"

75%
The Amazing Spider-Man

58%
Maximus

54%
The Terminator

54%
Lara Croft

46%
Indiana Jones

46%
Batman, the Dark Knight

38%
Captain Jack Sparrow

33%
El Zorro

29%
William Wallace

29%
James Bond, Agent 007

21%
Which Action Hero Would You Be? v. 2.0 created with QuizFarm.com

Entry for April 22, 2007

Hôm nay tương đối rảnh rỗi nên bắt tay vào phủi bụi cái blog một tí. Tạm thời trước mắt là lôi mấy cái cũ trước lúc blog bị xóa ra đăng lại cái đã. Có một số cái tuy còn giữ nhưng chỉ thích post lúc đó thôi, giờ không thích post lại nữa .


Giới thiệu trang Delicious

Mọi người qua đây xem nha, làm biếng post lại quá
Giới thiệu về Del.icio.us
Công cụ hỗ trợ cho Delicious

Còn đây là kho link của tui: http://del.icio.us/zvn

What makes 100%?

(from Internet)

If
A = 1
B = 2
C = 3
...
Y = 25
Z = 26

then
HARDWORK = 8 + 1 + 18 + 4 + 23 + 15 + 18 + 1 = 98%
KNOWLEDGE = 11 + 14 + 15 + 23 + 12 + 5 + 4 + 7 + 5 = 96%
LOVE = 12 + 15 + 22 + 5 = 54%
LUCK = 12 + 21 + 3 + 11 = 47%
(don't most of us think this is the most important???)

Then what makes 100%?
Is it money?... No !!!
MONEY = 13 + 15 + 14 + 5 + 25 = 72%
Leadership?... No !!!
LEADERSHIP = 12 + 5 + 1 + 4 + 5 + 18 + 19 + 9 + 16 = 89%
Every problem has a solution, only if we perhaps change our attitude.

To go to the top, to that 100%, what we really need is to go further… a bit more…
ATTITUDE = 1 + 20 + 20 + 9 + 20 + 21 + 4 + 5 = 100%
It’s our attitude towards life and work that makes our life 100%.

Attitude is everything.
Change your attitude, and you change your life!!!

Những cái nhất trên đời

(cái này lúc vào công ty thấy có người dán sẵn trên bàn làm việc của mình, thấy hay nên để đó luôn)

TTCN - Thói quen xấu nhất: lo lắng
Niềm vui lớn nhất: ban tặng
Mất mát lớn nhất: mất đi lòng tự trọng


Công việc khiến ta hài lòng nhất: giúp đỡ người khác
Tính xấu nhất: sự ích kỷ
Loài đang bị đe dọa nhất: những lãnh đạo tận tụy
Nguồn tài nguyên quí giá nhất: bản thân chúng ta

Mũi thuốc tiêm hữu hiệu nhất: sự khuyến khích
Vấn đề nan giải nhất phải vượt qua: nỗi sợ hãi
Viên thuốc ngủ công hiệu nhất: sự bình yên trong tâm hồn
Nguồn năng lượng lớn nhất trong cuộc sống: tình yêu

Người bị tẩy chay có quyền lực nhất: những kẻ ngồi lê đôi mách
Chiếc máy vi tính đáng tin cậy nhất: trí não người
Vũ khí giết người lợi hại nhất: miệng lưỡi thế gian
Ba từ có nhiều năng lượng nhất: “Tôi có thể”

Tài sản quí báu nhất: lòng trung thành
Cảm giác vô ích nhất: sự nuối tiếc
Trang phục đẹp nhất: nụ cười



Tinh thần có khả năng lan truyền nhanh nhất: lòng nhiệt tình.

(TTCN)

Tình yêu ai-ti (IT)

Đừng dại ma quen bọn ai-ti (IT)
Chúng nó khô khan, lãng mạn gì?
Viết thư tán gái thì kinh dị
Chúng viết bằng gì? Ngôn ngữ C
Đừng dại mà yêu bọn IT
Chúng nó tài năng, mỗi tội kỳ
Bạn gái, chúng đòi đi đăng ký
"Bẻ khóa được rồi đăng ký chi?"
Đừng dại mà yêu bọn IT
Chúng nó 35 đến lạ kỳ
Gặp nhau anh í tòan năn nỉ
Em mở mã nguồn cho anh đi

(st)

Saturday, June 24, 2006

Strange bug: a gap under IMG tag inside TD or DIV in Firefox

When I use strict doctype for my page, strange thing happens: A gap appears under the images in my page like this:

IE has no problem with this, but Firefox has. I tried to set padding and margin of the IMG and the DIV block but the gap still not disappeared.

Note: This thing don't happen if you use transitional doctype.

How to solve it?

I found this link on the Internet:

http://www.mozilla.org/docs/web-developer/faq.html#gaps

More information here.

Friday, May 26, 2006

MD5 không còn an toàn

Hic... tin đã cũ, nhưng giờ mới biết. Thực khó tin là có ngày MD5 lại bị phá vỡ.

Slashdot | Practical Exploits of Broken MD5 Algorithm:
jose parinas writes "A practical sample of an MD5 exploit can be found, with source code included,in codeproject, a site for .Net programmers.
The intent of the demos is to demonstrate a very specific type of attack that exploits the inherent trust of an MD5 hash. It's sort of a semi-social engineering attack.
At Microsoft, the MD5 hash functions are banned.

The main problem is that the attack is directed to the distribution of software process, as you can understand reading the paper, Considered Harmful Someday. Some open source programs, like RPM, use MD5, and in many open source distributions MD5 is used as check sum."