Sunday, August 26, 2007

Nhật ký của mẹ


Nhat ky cua me.mp3
(Cám ơn người đã gửi cho V cái này)

Nhật ký của mẹ
Nguyễn Văn Chung

Trang thứ 1
Bao ngày mẹ ngóng
Bao ngày mẹ trông
Bao ngày mẹ mong con chào đời
Ấp trong đáy lòng
Có chăng tiếng cười
Của một hài nhi đang lớn dần
Mẹ chợt tỉnh giấc
Và mẹ nhìn thấy
Hình hài nhỏ bé như thiên thần
Tiếng con khóc oà
Mắt mẹ lệ nhoà
Cám ơn vì con đến bên mẹ
Này con yêu ơi con biết ko?
Mẹ yêu con yêu con nhất đời
Ngắm con ngoan nằm trong nôi
Mắt xoe tròn ôi bé con
Nhìn cha con cha đang rất vui
Giọt nước mắt lăn trên khoé môi
Con hãy nhìn kìa cha đang khóc vì con.

Trang thứ 2
Một ngày tỉnh giấc
Rồi mẹ chợt nghe
Vụng về con nói câu mẹ ơi
Chiếc môi bé nhỏ
Thốt lên bất ngờ
Khiến tim mẹ vui như vỡ oà
Đây là mặt đất
Này là trời cao
Này là nơi đã sinh ra con
Bước chân bé nhỏ
Bước đi theo cha
Dấu chân đầu tiên trên đường đời
Này con yêu ơi con biết ko?
Mẹ yêu con yêu con biết bao
Hãy bước đi mẹ bên con
Dõi theo con từng bước chân
Ngày mai sau khi con lớn khôn
Đường đời không như con ước mơ
Hãy đừng lên và vững bước trên đường xa.

Trang thứ 3
Ngày đầu đến lớp
Mẹ cùng con đi
Ngập ngừng con bước sau lưng mẹ
Tiếng ve cuối hè
Hát vang đón mừng
Ánh mặt trời soi con đến trường
Ngày ngày đến lớp
Dần dần con quen
Bạn bè thấy cô yêu thương con
Bé con của mẹ
Vẫn luôn chăm ngoan
Khiến cho mẹ vui mãi trong lòng
Này con yêu ơi con biết ko?
Mẹ yêu con yêu con rất nhiều
Những khuya ôn bài con thức
Xót xa tim mẹ biết bao
Từng kỳ thi nối tiếp nhau
Tuổi thơ con trôi qua rất mau
Ước chi con mẹ mai sau ...sẽ thành công.

Trang thứ 4
Một ngày mẹ thấy
Con cười vu vơ
Nụ hồng con giấu trong ngăn bàn
Lá thư viết vội
Có tên rất lạ
Chắc là người con thương rất nhiều
Một ngày mẹ thấy
Con buồn vu vơ
Cành hồng vẫn ở trong ngăn bàn
Lá đâu đã vàng
Hoa đâu đã tàn
Cớ sao nhìn con úa thu xa
Này con yêu ơi con bếit ko?
Mẹ yêu con yêu con rất nhiều
Những kỷ niệm lền đầu yêu
Suốt một đời đâu dễ quên
Vầng trăng kia sẽ sưởi ấm con
Và sau cơn mưa nắng sẽ trong
Sẽ có một người yêu con..hơn mẹ yêu.

Trang thứ 5
Một ngày con lớn
Một ngày con khôn
Một ngày con phải đi xa mẹ
Bước chân vững vàng
Khó khăn chẳng màng
Biển rộng trời cao con vẫy vùng
Một ngày chợt nắng
Một ngày chợt mưa
Lòng mẹ chợt nhớ con vô bờ
Nhớ sao dáng hình
Nhớ sao nụ cười
Nhớ con từng giây phút vui vầy
Này con yêu ơi con biết ko?
Mẹ yêu con yêu con nhất đời
Ở nơi phương trời xa xôi
Hãy yên tâm mẹ vẫn vui
Từng dòng thư mang bao nhớ thương
Mẹ nhờ mây mang trao đến con
Chúc con yêu được hạnh phúc...mãi bình an.
.............

Trang cuối cùng
Bao ngày mẹ ngóng
Bao ngày mẹ trông
Bao ngày mẹ mong con quay về
Ấp trong giấc mộng
Nhớ bao tháng ngày
Bé con hồn nhiên bên dáng mẹ
Mẹ chợt tỉnh giấc
Và mẹ nhìn thấy
Con mẹ vẫn bé như thiên thần
Thấy con khóc oà
Mắt mẹ lệ nhoà
Cám ơn vì con đến bên mẹ.

(từ một người bạn)

Thursday, August 23, 2007

Anh Luôn Chờ Mong

http://music.yeucahat.com/listen.php?s=19794

Anh Luôn Chờ Mong

Lâm Quốc Cường
Ca sĩ: Lam Trường



Trong đêm hôm khuya vắng mưa từng cơn
Anh lang thang trên phố quên ngày xưa
Xa em anh mới biết bao ngày qua
Ngày tháng trôi đi lòng vẫn thiết tha hoài mong
Môi hôn xưa phai dấu đêm quạnh hiu
Miên man bao nỗi nhớ đêm dài thêm
Em yêu ơi có biết anh chờ em
Từng phút giây mong chờ được có em
Biết em vẫn còn, còn yêu anh hay em đã vội quên
Biết em hãy còn yêu anh không người người yêu dấu ơi
Ước mong mãi luôn được bên em trao em tình yêu
Người yêu ơi anh luôn mong chờ (chờ mong).

Sunday, August 12, 2007

Saturday, August 11, 2007

Alma Salsera - Nothing is impossible

Lụm được cái này từ blog của Tora-kun. Phải nói là quá xuất sắc. Thật đáng nể!


Monday, August 06, 2007

MIYAMOTO MUSASHI

Miyamoto Musashi
Source: http://www.nhatban.net/mod/wfsection/article.php?articleid=119

Trích chương 15: Đền Hozoin

...
Sáng hôm sau, mặt trời vừa ló dạng, Musashi đã sẵn sàng. Đi qua sân chùa nhìn nhà kho, củi chất ngổn ngang, khói bếp bốc cao, một gia nhân đang quảy nước tưới cây, hắn thấy khung cảnh chẳng khác gì một trang trại nhỏ vùng quê. Sau sân là mảnh vườn rộng chừng hai ba sào, giồng đủ thứ rau đậu.
Bước xuống vườn, men theo những luống cải tươi tốt, sương đêm còn đọng lóng lánh trên những tàu lá xanh non, Musashi thấy lòng lâng lâng khoái hoạt, sức sống dạt dào luân lưu trong cơ thể. Cuối vườn, một ông lão cắm cúi cào cỏ, vuông khăn vải sô quấn quanh đầu giữ cho tóc khỏi xõa. Ông lão chăm chú làm việc, Musashi trông không rõ mặt, chỉ thấy đôi lông mày dài rủ trắng như tuyết. Ngoài tiếng răng cào thỉnh thoảng chạm phải hòn đá kêu “cạch” khô khan, cảnh vật yên lặng như tờ, không nghe tiếng động gì khác.
Musashi định hỏi thăm, nhưng thấy ông lão mãi việc quá lại thôi. Khi đi ngang, hắn đột nhiên thấy ông liếc mắt nhìn chân mình, tuy đầu vẫn cúi và tay vấn đều đều cào cỏ. Một sức mạnh vô hình toát ra từ tia mắt khiến hắn giật mình nhảy tránh sang bên. Tia mắt bất ngờ có uy lực dũng mãnh tựa tiếng sét xé mây đen trong những đêm giông bão. Hắn cảm thấy nhột nhạt khó thở, thân thể nóng ran như vừa thoát khỏi một ngọn lửa táp tới hay như vừa tránh kịp một thế kiếm giết người phạt ngang hạ chỉ.
Phản ứng tự nhiên khiến hắn để tay lên đốc kiếm. Nhìn quanh chẳng có ai, chỉ có lão làm vườn vẫn yên lặng đưa cây cào đều đều bên luống rau, hắn ngạc nhiên kinh sợ. Thế này là thế nào ? Hắn không mơ ngủ, sau một đêm nghỉ ngơi, đang thoải mái dễ chịu, công lực tràn trề, tự nhiên trong một sát na, kinh mạch như đảo lộn. Lạ ! Lạ quá !
Musashi yên lặng bỏ đi, trong lòng phân vân không biết sao giải đáp.
Tiếp tục đi về hướng nam, một lúc sau quả nhiên thấy đền Hozoinhiện ra trước mặt. Trước cổng đền, hắn đứng suy nghĩ:
“Theo lời vị tăng thì tất Inshun phải còn trẻ. Innei đã già và lẫn, không quan tâm gì đến võ công nữa. Nhưng xem ra lão già làm vườn là tay ghê gớm lắm chứ không vừa. Hay là ... hay là ...” Kinh nghiệm quý báu vừa qua bảo hắn phải thức tỉnh đề phòng mọi bất trắc.
Musashi giơ tay đập cửa hai lần không ai trả lời. Ngó quanh thấy chiếc khánh treo trong góc, hắn cầm dùi gióng lên mấy tiếng.
Một lát có tiếng chân người ra mở cổng. Đấy là một tăng nhân còn trẻ, áo màu vỏ dà vắt trên vai để lộ cánh tay trần lực lưỡng, bắp thịt cuồn cuộn. Nếu là võ sĩ dưới trướng một lãnh chúa nào đó, nhà sư này tất phải làm đến chức đoàn trưởng.
Chắc đã quen tiếp xúc với những người như Musashi hàng ngày đến ghi danh xin thí võ, nhà sư thản nhiên hỏi:
- Thí chủ là võ sĩ ?
- Phải.
- Thí chủ muốn điều gì ?
- Tại hạ muốn được bái kiến vị thủ tòa.
- Vậy vào đi.
Tăng nhân đứng tránh sang bên, đưa tay chỉ về phía khạp nước, ngầm bảo phải rửa chân trước khi lên đại sảnh. Một ống tre dẫn nước chảy lanh tanh không ngớt xuống khạp. Bên cạnh để cái gáo cũng làm bằng tre vàng óng. Xung quanh la liệt dép cỏ, cũ có mới có, nhiều đôi đã mòn vẹt và bám đầy bùn đất.
Rửa chân xong, tăng nhân đưa Musashi qua dãy hành lang mờ mờ đến một căn phòng nhỏ bảo ngồi đợi. Mùi hương trầm thoang thoảng trong không khí, vài tàu tiêu in bóng mờ ảo lên nền giấy tàu bạch phất khung cửa sổ gió thổi kêu phần phật. Ngoài cách ăn nói hơi khiếm nhã của tăng nhân trẻ tuổi, cảnh đền thật tịch mịch chẳng có gì khác thường.
Tăng nhân trở lại, mang theo một quyển sổ, một cây bút và nghiên mực, hách dịch nói như người lớn bảo trẻ con:
- Ghi danh tính, sinh quán và môn phái vào đây !
Musashi nhìn bìa sổ thấy ở trên đề “Danh sách võ sinh”, ở dưới là tên cùng chữ ký của vị tăng chấp quản. Hắn mở sổ, trang nào cũng đặc những chữ. Đến gần cuối, thấy còn chỗ trống, Musashi theo cách những người tới trước, điền tên và sinh quán vào. Nhưng về môn phái, không biết nên viết ra sao, hắn chỉ viết sơ sài là đã thụ huấn môn đánh côn của thân phụ từ khi còn nhỏ. Hắn không có sư phụ, tự luyện tập lấy theo sách vở và theo thiên nhiên, rồi kết luận:
“Tiểu nhân còn phải học hỏi nhiều, muốn được các bậc cao minh chỉ giáo”.
Nhà sư đứng bên theo dõi những điều hắn viết, cắt ngang:
- Thí chủ hẳn rõ bản tự chuyên về trường mâu, danh tiếng lừng lẫy thiên hạ.
Ngay trong những cuộc đua tài giữa võ sinh hay môn đệ, những thế côn bổng cũng rất nguy hiểm, mất mạng là thường. Đao thương không có mắt, thí chủ hãy suy nghĩ kỹ trước khi giao đấu và nên đọc những lời cảnh cáo trên đầu sổ.
Musashi lật trang đầu, quả nhiên thấy ghi rõ trong phần giới luật:
“Võ sinh phải nhận hết trách nhiệm nếu bị thương tích hay tử vong khi giao đấu”. Hắn mỉm cười:
- Điều này dĩ nhiên rồi. khi chấp nhận giao tranh, nếu có xảy ra chuyện gì, trách nhiệm còn quy về ai nữa ?
- Vậy tốt ! Thí chủ hãy theo ta đến nơi giảng võ.
Võ đường rộng mênh mông. Musashi chưa bao giờ thấy nơi luyện võ nào lớn như thế. Hai hàng cột chu vi có đến mấy sải tay chạy dài suốt dọc võ sảnh, đỡ những rầm nhà chạm trổ tinh vi, thếp vàng trên nền gỗ sơn then bóng lọng. Ven tường để nhiều giá binh khí cắm toàn trường mâu, mũi mâu đúc thành hình đầu rồng, đuôi rắn và đủ các loại thú cổ quái.
Musashi không phải là võ sinh độc nhất trong sảnh. Khi hắn đến, trên sàn đã có chừng chục người khác ngồi đợi sẵn. Nhiều võ sinh trang phục theo lối kiếm sĩ và tăng lữ đứng nghiêm chỉnh phía sau, chắc là làm nhiệm vụ giám sát. Tất cả đều chăm chú theo dõi cuộc đấu giữa hai người đeo mặt nạ và sử dụng trường côn nên chẳng ai lưu ý đến Musashi được nhà sư dẫn vào chỉ chỗ cho ngồi trong góc.
Yên vị rồi, Musashi nhìn lên tường. Tấm bảng cáo thị treo nêu rõ nếu ai muốn dùng binh khí thật cũng sẽ có người bồi tiếp, nhưng thông thường trong khi tỷ thí, chỉ mộc côn được sử dụng mà thôi. Tuy là mộc côn, nhưng loại này cứng và nguy hiểm không kém gì côn sắt, nếu trúng có thể làm gãy tay chân hay đưa hồn về chín suối như bỡn.
Hai đối thủ quần thảo một hồi, một người trúng thương, ôm đùi tập tễnh bước ra khỏi vòng chiến. Gã lê chân vào góc phòng, ngồi phịch xuống, mặt mày nhăn nhó.
Đấu thủ thắng trận bỏ mặt nạ ra. Tiếng gã vang lên sang sảng:
- Người kế tiếp !
Đây có lẽ là một trong những tăng sĩ cao thủ của đền Hozoin, giữ chức vụ trắc nghiệm và tuyển chọn võ sinh. Thân hình gã lực lưỡng trong bộ quần áo chẽn màu đen, hay tay giữ chặt một cây côn gỗ sồi dài chừng hai sải. Gã đưa mặt gườm gườm nhìn mặt từng người ngồi ở dưới sàn, không giấu vẻ kiêu ngạo tự đắc.
Một võ sĩ tuổi trung niên thấy hắn đưa mắt nhìn mình, vội vàng đứng dậy nhận thách đấu. Tráng sĩ xắn tay áo, dùng dây da buộc gọn cửa tay lại, điềm tĩnh đến bên giá binh khí chọn một cây trường mâu rồi thong thả bước vào đấu trường, trong khi tăng sĩ nọ vẫn lăm lăm cây côn gỗ đứng đợi.
Theo lệ, hai bên cúi đầu chào nhau trước khi giao chiến. Nhưng võ sĩ nọ vừa cúi đầu xong thì nhanh như chớp, cùng với tiếng thét làm rung động cả những giá binh khí đặt tại võ sảnh, tăng sĩ đã giơ côn bổ một nhát như trời giáng lên đầu đối thủ. Võ sĩ nọ ngã gục, tắt thở ngay đương trường, máu và óc phọt tung tóe.
Gia nhân chạy đến khiêng xác chết đi, lau rửa vội vã không nói một lời. Tăng sĩ đứng trong góc phòng lại tiếp tục cất giọng sang sảng:
- Người kế tiếp !
Gọi đến lần thứ hai, không ai động đậy. Cả võ sảnh im lặng như tờ. Musashi tưởng vị tăng sĩ đó là Inshun đại sư, thủ tòa đền Hozoin, nhưng sau hỏi ra thì không phải. Một võ sinh cho biết đó là Agon, một trong thất trụ của viện chấp pháp, vô địch thiết côn và rất tàn nhẫn. Inshun đại sư không bao giờ phải ra chiêu vì từ trước đến nay chưa có ai qua khỏi tay bảy vị đó.
Agon cầm ngang cây côn, đứng dõng dạc hỏi:
- Còn ai nữa ?
Tăng nhân chấp quản lấy danh sách võ sinh, nhìn mặt, gọi tên từng người.
- Xin lỗi, vãn sinh hôm nay không sung sức, để khi khác.
- Anh kia ?
- Vãn sinh xin miễn.
Danh sách đọc lên, ai cũng thoái thác. Cuối sổ, viên chấp quản đọc tên và chỉ tay vào Musashi.
- Còn thí chủ thế nào ?
- Xin tùy tiện.
- Tùy tiện là thế nào ? Muốn giao đấu hay không ?
- Tại hạ muốn giao đấu.
Mọi con mắt đổ dồn cả vào Musashi. Hắn khoan thai đứng dậy.
Agon không còn ở trên đấu trường này. Gã đã lui vào phía trong võ sảnh, sau cây cột lớn đứng chuyện trò với nhiều tăng sĩ khác. Nghe có người nhận thách đấu, gã hơi bực mình, khó chịu:
- Chán thật ! Hay vị nào thay tại hạ bồi tiếp hắn đi !
- Thôi quý hữu gắng giải quyết nốt. Chỉ còn một người nữa thôi mà !
Bất đắc dĩ, Agon uể oải bước ra, nhấc cây côn gỗ bóng loáng quen thuộc dựng ở góc phòng rồi đứng vào bộ vị.
Đột nhiên gã quay phắt người lại, rồi như để áp đảo đối phương, thét lên một tiếng ghê rợn, giơ cao cây côn đâm thẳng vào tường võ sảnh. Tường võ sảnh lát bằng gỗ dầy, tiếng gỗ vỡ nứt cùng với tiếng thét của Agon khiến ai nấy giật bắn người. Trông ra, sức mạnh cây côn đã chọc thủng tường một lỗ to bằng cái bát !
Mọi người đều kinh hãi, duy Musashi vẫn điềm nhiên như không, đứng bất động giữa sàn, hai tay cầm kiếm gỗ thủ thế. Agon rút côn, di chuyển chậm chạp quanh Musashi như mèo vờn chuột.
Có tiếng cười gằn phát ra gần cửa sổ, rồi một giọng nói vọng vào:
- Đồ ngu ! Nhìn cho kỹ ! Nó đâu phải là bức tường vô tri vô giác !
Agon mắt vẫn dán vào Musashi, quát:
- Ai đó ?
Nhưng tiếng cười lại nổi lên, thanh âm lần này trầm xuống vừa thương hại, vừa chế nhạo. Thấp thoáng ngoài song, làn tóc bạc phơ với đôi mày trắng như tuyết.
- Agon ! Không xong đâu ! Hãy đợi Inshun về xử trí.
Musashi liếc mắt nhìn ra. Trong một sát na, hắn trông thấy đầu ông già làm vườn hồi sáng, nhưng ngay sau đó đã biến mất. Cảnh lại trở về tịch mịch.
Agon phân tâm, hai tay nới lỏng cây côn, lòng hơi rung động. Thấy Musashi vẫn đứng nguyên chỗ cũ, gã thốt một lời rủa ngắn, vận sức hai cánh tay vào cây côn quyết tâm tấn kích. Gã đổi bộ vị.
Musashi xoay chuyển theo bước đi của Agon, hai tay vẫn lăm lăm thanh kiếm gỗ nhưng không đổi vị trí. Hắn trầm giọng:
- Sẵn sàng !
Sự bình tĩnh của Musashi làm Agon nổi xung. Mắt gã lồi ra. Gã múa cây mộc côn, đâm dứ một chiêu, hai chân nhảy lên khỏi mặt sàn rồi hạ xuống ở một bộ vị khác, nhẹ nhàng như ánh trăng đùa sóng nước. Phải công nhận công phu của gã tuyệt luân, những thế côn của gã nhanh nhẹn và uy mãnh, địch thủ chỉ mất bình tĩnh một chút là có thể mất mạng như chơi.
Nhưng Musashi không dại. Thế thủ kiếm của hắn không có gì khác thường, hay người ngoài trông vào tưởng thế. Hai tay giữ kiếm dọc trước mặt, thân hình hắn hơi lùn hơn đối phương một chút và không lực lưỡng bằng, nhưng điểm khác nhau chính là ở đôi mắt. Mắt Musashi không chớp, sắt như dao, tinh như mắt chim cắt. Hắn đứng im nhìn địch thủ múa côn, tìm một điểm sơ hở.
Agon không ngớt giương đông kích tây, phóng ra những hư chiêu làm phân tâm Musashi, người mà gã coi như một đối thủ đáng sợ. Gã lắc đầu mấy cái để mồ hôi khỏi chảy xuống mắt hay để xua đuổi những lời cảnh cáo của ông già tóc bạc, không ai biết, nhưng mọi người đều thấy tinh thần gã bắt đầu rối loạn. Gã thay đổi cách cầm côn nhiều lần. Nhìn Musashi vẫn đứng trơ trơ trong thế thủ kiếm, gã nghiêng mình đi rồi xuất kỳ bất ý, vung tay ngược lại dùng côn như một cây thương đâm thẳng vào ngực địch thủ trong một tiếng thét xung trận tựa trời long đất lở.
- Gi ...ết !
Không ai rõ chuyện gì xảy ra, chỉ thấy trong võ sảnh, tiếng vang chưa dứt, Agon đã nằm dài sóng sượt, mặt úp sấp xuống sàn, ở vết kiếm chém trên lưng máu bắt đầu loang ướt đẫm hai bên áo. Cây côn gỗ cắm sâu vào tường trước mặt còn rung rung theo tiếng chân mọi người rầm rập chạy đến.
- Sao vậy ? Sao vậy ?
- Agon nguy rồi ! Lấy thuốc, lấy thuốc rịt mau lên !
- Không kịp nữa rồi ! - Lão già ở ngoài hiên bước vào nói - Nếu ta biết là dùng thuốc mà chữa được, ta đã không khuyên hắn đợi Inshun trở về !
Mọi người vội vàng xé tấm tăng bào bịt vết thương, không ai để ý đến Musashi lầm lũi đi ra cửa.
Hắn sắp sửa xỏ chân vào dép thì ông già đầu bạc đã theo tới.
- Này thí chủ !
Musashi quay lại:
- Tiền bối gọi hậu bối ?
- Phải. Bần tăng có vài điều muốn hỏi thí chủ.
Musashi theo ông già đến một tăng phòng nhỏ sau đại sảnh, một phòng vuông vức, ngoài khung cửa vào độc nhất không còn lối nào khác. Sau khi đã phân ngôi chủ khách, ông lão cất tiếng:
- Đại sư thủ tòa đáng lẽ đích thân tiếp kiến thí chủ, nhưng rất tiếc hiện nay người đang vân du, có thể đến cuối tuần trăng mới trở về, nên bần tăng đại diện.
Musashi cúi đầu:
- Đa tạ lão tiền bối. Hậu bối rất cảm kích về bài học quí hội đã ban, nhưng cũng xin lão tiền bối lượng thứ cho kết quả cuộc giao đấu xảy ra như vừa rồi ...
- Cõi nhân sinh vô thường, thí chủ để ý làm gì ! Hãy coi như là quả nghiệp.
- Thương thế Agon ra sao, thưa lão tiền bối ?
- Hắn chết rồi.
Lời vị lão tăng không khác gì cơn gió lạnh tạt vào mặt Musashi. Hắn nhắc lại:
- Chết rồi ?
Và lẩm bẩm “mô Phật” rồi cúi đầu đọc một lời cầu nguyện ngắn cho người quá vãng. Hắn thấy lòng buồn khôn tả.
- Thí chủ !
- Thưa lão tiền bối ?
- Thí chủ tên là Miyamoto Musashi ?
- Dạ phải.
- Thí chủ học võ công môn phái nào ?
- Kẻ hậu bối không có sư phụ theo nghĩa thông thường như mọi người hiểu. Trước đây, lúc còn nhỏ, gia phụ chỉ cho một vài miếng côn quyền, sau đó nhờ có duyên may mắn, hậu bối có được đọc sách rồi cứ theo sách mà luyện kiếm giữa cảnh núi cao sông rộng. Vì vậy có thể nói võ công của hậu bối đã được đào luyện trong thiên nhiên.
Vị lão tăng trầm ngâm một lúc rồi gật gù:
- Có lẽ thí chủ đã đi đúng đường. Công lực dồi dào quá !
Cho đó là một lời khen, Musashi sượng sùng đỏ mặt:
- Lão tiền bối quá khen ! Kẻ hậu bối còn phải học nhiều !
- Không ! Không ! Ý bần tăng không phải vậy mà chỉ muốn nói công lực thí chủ quá mạnh, cần kiềm chế bớt. Cường bất khiển tất nhược.
Musashi ngạc nhiên, nhướng mắt nhìn lão tăng.
- Thí chủ còn nhớ lúc gặp bần tăng ở vườn rau sáng nay không ?
- Dạ nhớ.
- Trông thấy bần tăng, thí chủ nhảy vội sang bên để tránh ?
- Đúng vậy.
- Tại sao thí chủ làm thế ?
- Hậu bối cũng không rõ. Bấy giờ, cảm thấy có một sức mạnh vô hình đe dọa, hậu bối đã phản ứng tự nhiên. Có lẽ vì tự vệ, cũng như người tránh một thế kiếm ...
Lão tăng mỉm cười:
- Trái lại, khi thí chủ cách bần tăng chừng một trượng, chính bần tăng cảm thấy không khí ngột ngạt, sát khí bừng bừng phát ra từ ánh mắt cũng như dáng đi của thí chủ nên bần tăng đề phòng. Một nông dân chất phác nào đó đi qua chắc chỉ nhìn bần tăng như một kẻ làm vườn vô hại, nhưng thí chủ lại khác. Tham vọng cùng với nội lực hết sức sung mãn của thí chủ không kềm chế tuôn ào ào như thác lũ, gặp bần tăng bị dội lại nên thí chủ tưởng bần tăng sắp động thủ ...
Musashi nghe nói, không ngờ lão tăng này là một kỳ nhân về khí công.
Khả năng cảm nhận và phản xạ đã đạt tới mức tinh nhuệ lạ thường. Hắn thấy mình chỉ là tên học trò ngờ nghệch. Nhìn lão tăng, trên vẻ mặt quắc thước vẫn còn phảng phất nụ cười nửa bí mật, nửa từ bi, hắn không đoán được trong lòng vị này đang nghĩ gì.
- Đa tạ lão tiền bối đã chỉ điểm. Dám xin lão tiền bối cho biết quý tính cao danh và hiện giữ chức vụ gì trong đền Hozoin?
- Bần tăng không thuộc đền Hozoin. Bần tăng là Ozoin, trụ trì chùa Ozoin.
- À ra thế !
- Innei với bần tăng là chỗ cố cựu. Trong những thập niên trước, người và bần tăng có lưu tâm đến võ học và hợp sức nghiên cứu về thương pháp. Nhưng bây giờ bần tăng nguyện không động đến đao thương nữa.
- Vậy ra thủ tòa đền Hozoin, Inshun đại sư chính là đồ tử lão tiền bối ?
- Nói thế cũng được. Vì không muốn sử dụng võ khí vào bất cứ việc gì, nhưng lại tiếc không muốn để mai một nền võ học đã được Innei khổ công tìm tòi, bần tăng có luận với Inshun nhiều lần về những yếu quyết của thương pháp, vì xét ra hắn là người có căn bản nhất.
- Hậu bối thật vô lễ, nhưng muốn xin được tá túc tại quý tự ít lâu, chờ Inshun đại sư trở lại.
- Thí chủ định tranh phong với hắn ?
- Hậu bối từ xa tới đây vẫn có ý muốn được người chỉ giáo.
Ozoin hòa thượng lắc đầu:
- Vô ích ! Thí chủ không có gì phải học ở đền Hozoin cả.
- Thật ư ?
- Trong cuộc tỷ võ vừa rồi, thí chủ đã nhận thấy hết những yếu quyết về việc sử thương của Agon. Nếu còn muốn biết thêm gì nữa, thí chủ cứ nhìn vào mắt bần tăng đây.
Ozoin phóng mục quang thẳng vào Musashi, mắt mở lớn như lòi ra đằng trước. Musashi chăm chú nhìn hai đồng tử Ozoin lấp lánh như sao, ánh mắt đỏ tía tựa hai cục than hồng, dần dần đổi ra màu xanh biếc, sâu thăm thẳm.
Ánh bích quang tỏa ra một ma lực kỳ lạ thu hút hết ý chí của hắn làm hắn tê dại, không khác gì một con ếch nhỏ đứng trước miệng một con rắn sắp nuốt mình. Hắn buồn ngủ, mê đi, cố gắng lắc mạnh đầu để tránh đôi mục quang giết người ấy. Tiếng cười hắc hắc của vị lão tăng nghe mơ hồ thoảng như hơi gió.
Tiếng cười vẫn chưa dứt thì một chú tiểu từ cửa ngoài bước vào, ghé tai vị sư già nói nhỏ. Ozoin khẽ đáp:
- Được, con cứ mang vào đây.
Chú tiểu đi ra, bưng vào một liễn cơm, đũa bát và một đĩa dưa muối để trên cái khay đặt lên kỷ. Vị sư già xới cơm ra bát:
- Thí chủ dùng tạm. Cơm nhà chùa đạm bạc nhưng ai đến vãn cảnh cũng được tệ tự đãi một bữa cơm chay. Đó là thường tình chứ không phải biệt lệ gì, xin thí chủ đừng bận tâm.
Musashi sực tỉnh, đưa tay áo lau mồ hôi, nhìn vị sư già thấy trên nét mặt tuy thản nhiên nhưng thoáng điểm một chút gì giễu cợt.
- Đây là dưa leo và khổ qua muối chua. Ngon lắm. Món đặc biệt của tệ tự.
Vị sư già cười nhẹ, tiếp:
- Nổi tiếng vùng này đấy ! Thí chủ từ xa đến chắc không rõ chứ ở tệ tự nhiều người làm khéo lắm. Họ gọi là dưa muối Ozoin. Khác với những cách muối khác là có thêm chút húng quế và ớt đỏ, nhiều ớt đỏ ...
Musashi nói mấy tiếng cảm ơn và cầm đũa. Trong khi ăn, hắn vẫn cảm thấy mục quang sắc như dao và mạnh như kiếm thép của vị sư già phóng thẳng vào mình. Kinh mạch hắn nhộn nhạo khó chịu, chẳng biết đó là sức phản xạ mãnh liệt của chính ý chí hắn hay tạc lực ghê gớm của bậc kỳ nhân ngồi trước mặt. Musashi cắn một miếng vào quả dưa, tiếng cắn ròn tan khiến hắn có cảm tưởng như nghe mũi thương đâm qua lần giáp sắt hay như một thoi quyền đánh vào mặt, khiến những đốt xương trong đầu hắn nứt rạn.
Rời khỏi đền Hozoin, dư vị món dưa muối vẫn còn tê tê trên đầu lưỡi, Musashi không quên được sự thật phũ phàng. Vị cay đắng của ớt đỏ muối với khổ qua nhắc hắn biết hắn đã thua. Bước nhanh dưới những vòm lá rậm xanh đen của hàng bách cổ thụ che khuất cả ánh mặt trời chiều đang xuống, Musashi tự nhủ, chua chát:
“Ngoài khung trời này còn có những khung trời khác, cái ta hiểu thật là nông cạn. Ta đã thắng bên ngoài, nhưng bên trong, phần tâm ý ...” Một con nai nhỏ nghe tiếng chân người, sợ hãi vùng chạy, lẩn vào trong bóng tối của khu rừng sâu thẳm.
...

(Truyện còn rất dài, ai có hứng thú thì xem tiếp ở đây:
http://www.nhatban.net/mod/wfsection/article.php?articleid=119)

Friday, August 03, 2007

Just friends

Just seen the film "Just friends", so funny...

I SWEAR
- All 4 One -

I swear by the moon and the stars in the sky
And I swear like the shadow that's by your side

I see the questions in your eyes
I know what's weighing on your mind
You can be sure I know my part
'Cause I'll stand beside you through the years
You'll only cry those happy tears
And though I make mistakes
I'll never break your heart

Refrain:
And I swear by the moon and the stars in the sky : I'll be there
I swear like the shadow that's by your side : I'll be there
For better or worse, 'till death do us part
I'll love you with every beat of my heart, I swear

I'll give you everything I can
I'll build your dreams with these two hands
We'll hang some mem'ries on the walls
And when just the two of us are there
You won't have to ask if I still care
'Cause as the time turns the page
My love won't age at all

(Refrain)

Wednesday, August 01, 2007

Giấc Mơ Tuyết Trắng

http://music.tuantrinh.info/listen.php?s=9914

Giấc Mơ Tuyết Trắng
Artist: Thủy Tiên
Publish parts of:
Quốc Bảo - Phim: Tuyết Miền Nhiệt Đới

music.tuantrinh.info © 2006-2007
Không một ai khác trên đời
Đem về em tuyết trắng.
Không một nơi nào khác trên đời
Lấp lánh anh.
Anh là mơ giữa ban ngày
Anh là tuyết bên trời bay.
Ôi bình yên, ôi em bình yên
Nép trong lòng anh (em còn có anh).

Tình yêu trong lành nhất thế gian
Nở cánh hoa mềm giữa tuyết tan.
Em đang lặng nghe tim mình lên tiếng
Ngân nga hoài câu trìu mến.
Tình yêu trong miền tuyết trắng bay
Tình anh đem về ướp tuyết say.
Em đang lặng nghe tim mình lên tiếng
Em đang nằm mơ giấc mơ dịu ngọt.

Sunday, July 22, 2007

Hi - acapella version (AC&M)

Hi (acapella)
Artist: AC&M
Composer:
Xuân Hiếu



http://music.tuantrinh.info/listen.php?s=176

music.tuantrinh.info © 2006-2007
Hi, bàn tay vẫy chào nhau, nụ xinh tươi khóe môi
Vầng ánh sáng lung linh dịu dàng
Yêu kiều làn gió em mang vuốt nhẹ lên mái tóc

Chào em, hi
Người xinh nhất trần gian, đẹp hơn muôn ánh sao
Nhẹ hơn nắng rơi trên vai mềm
Êm đềm dòng suối tóc xanh bay lượn trên con sóng

Đừng quá vội đi, chờ gã tình si
Được dâng trao em một đóa ánh hồng tươi
Cùng sánh nét màu môi chan hòa trong gió

Don't say goodbye, dìu nhau bước đi
Kề đôi vai trong màu thắm thiết tình yêu
Và sẽ hứa nguyện cầu yêu nhau mãi

Kết môi nụ bao ngây ngất chờ cơn say men tình
Suốt đêm dài nghiêng theo gió tình yêu.

Wednesday, July 18, 2007

Các thực phẩm kỵ rơ

(Nguồn: SGTT - site Nutifood)

Ăn nghêu, sò cùng với chanh sẽ chuyển hóa thành chất độc, nguy hiểm tính mạng

Nguồn: newenglandprovisions.com

Trong mỗi loại thực phẩm đều chứa những chất dinh dưỡng có ích cho cơ thể. Nhưng một số thực phẩm dễ gây ngộ độc khi ăn cùng lúc. Bạn cần lưu ý để bảo vệ sức khỏe cho cả gia đình.

Sữa bò và chocolate: Do trong sữa có chứa nhiều thành phần kali và prôtêin, còn trong chocolate có chứa axít ôxalic. Khi kết hợp, kali trong sữa và axít ôxalic trong chocolate sẽ tạo thành chất axitoxali kali không hòa tan trong nước, làm cho cơ thể kém hấp thu dẫn đến bệnh tiêu chảy, khô tóc, nếu là trẻ em cũng sẻ ảnh hưởng đến sự phát triển.

Sữa đậu nành và trứng gà: Lòng trắng trứng gà có chức năng prôtêin kết dính, khi kết hợp với chất toripxin có trong sữa đậu nành dẫn đến sự phân giải của prôtêin bị ức chế, giảm thiểu khả năng hấp thụ prôtêin cho cơ thể.

Trái hồng và khoai lang: Khoai lang khi tiêu thụ có khuynh hướng sản sinh nhiều axít clohydric, vì thế nếu ăn chung với trái hồng, dưới tác dụng của axít trên sẽ tạo thành chất lắng đọng, kết tủa không hòa tan trong nước. Chất này vừa gây khó tiêu lại khó bài tiết ra ngoài, dễ gây bệnh sỏi dạ dày ở mức độ nặng.

Vitamin C và các loại động vật có vỏ sống dưới nước: Các động vật như tôm, cua, hến, sò, ốc… chứa rất nhiều chất asten hoá trị 5. Chất này không gây độc cho cơ thể, nhưng khi ăn chung với các loại thực phẩm chứa nhiều vitamin C như chanh, quýt, cam, nho… sẽ chuyển hóa thành chất asten hoá trị 3, còn gọi là thạch tín, rất nguy hiểm đến tính mạng.

Nước trà và thịt dê, thịt cầy: Chất tanin trong nước trà khi gặp prôtêin có trong thịt cầy sẽ làm se niêm mạc của ruột, giảm nhu động ruột. Lúc này, ruột tích tụ nhiều chất có hại dẫn đến chứng táo bón, tiềm ẩn nguy cơ gây bệnh ung thư.

Tỏi và mật ong: Do mật ong có chứa nhiều axít amin, vitamin, đường, khoáng chất rất tốt cho bệnh lý về dạ dày, tim… và thành phần axalin trong tỏi có công dụng như loại kháng sinh để chữa trị một số bệnh, nên việc cả hai thực phẩm này cùng kết hợp một lúc sẽ gây nhiều biến chứng nguy hiểm. Do các thành phần đặc biệt của tỏi và mật ong sẽ không phát huy trọn vẹn khả năng của chúng, dẫn đến có hại cho cơ thể.

Bắp cải, đậu nành, rau muống và rau chân vịt cùng sữa bò, phó mát, sữa chua: Nhóm thực phẩm chế biến từ sữa có chứa nhiều kali, trong khi các loại rau trên lại chứa thành phần hóa học có ảnh hưởng đến sự tiêu hóa và khả năng hấp thụ kali.

Củ cải trắng và các loại lê, nho, táo: Chất ceton có trong các loại trái cây này có khuynh hướng gây phản ứng với axít cianogen lưu huỳnh có trong củ cải, làm cho tuyến giáp trạng bị suy yếu và bướu cổ.

Theo SGTT

Monday, July 16, 2007

Cô bé mùa đông - Phạm Toàn Thắng


Cô Bé Mùa Đông

Artist: Đăng Khôi - Thủy Tiên
Composer: NhocTen / Phạm Toàn Thắng

http://music.tuantrinh.info/listen.php?s=20924
music.tuantrinh.info © 2006-2007

Từng cơn gió khẽ vô tình
Chiếc lá lìa cành buông xuống lòng đường
Ngồi nhặt chiếc lá tôi nhớ về
Cô bé đáng yêu của tôi.

Mùa đông đến em vẫn cười
Em ước mình là bông tuyết ngoài trời
Để được bay mãi lên thiên đường
Một thiên đường... tuyết rơi.

Tuyết chẳng có đâu em ơi
Chỉ có tôi bên cạnh em thôi
Mùa đông đến dẫu khiến em se lạnh
Đừng lo vì còn tôi đây.

ĐK:
Bước cùng với nhau dưới cơn mưa phùn rất lâu
Tôi nhìn em, em đỏ mặt,
Em không nói khiến cho lòng tôi bồi hồi.

Trong ngần mắt em thấy long lanh muôn ngàn tuyết rơi
Một mùa đông em đứng đó
Một mùa đông êm đềm.

Thursday, July 12, 2007

3 nhầm lẫn cần tránh khi chọn nghề

(Dân trí điện tử)

Đừng nhầm lẫn giữa nghề bạn thích và nghề bạn có thể làm.

Lựa chọn sự nghiệp là một việc không đơn giản chút nào. Chỉ một nhầm lẫn nhỏ cũng có thể khiến bạn phải hối tiếc suốt đời. Dưới đây là 3 nhầm lẫn phổ biến, bạn nên tham khảo để tránh xa.

Nhầm lẫn giữa cái bạn giỏi và cái bạn thích

Bạn không cần phải dành cả cuộc đời để ca hát chỉ bởi vì bạn có chất giọng mượt mà như chim sơn ca. Bạn cũng chẳng cần phải trở thành một đầu bếp bởi bạn có cảm nhận nhạy cảm bẩm sinh với các loại gia vị. Để bắt đầu tìm kiếm việc làm, hãy lập ra hai bảng danh sách, 1 bảng liệt kê những gì bạn giỏi, và một liệt kê những gì bạn muốn làm.

Hãy theo đuổi những gì bạn muốn làm bởi một công việc được gắn với sự đam mê chắc chắn sẽ hơn một việc chỉ làm cho xong.

Nhầm lẫn giữa sở thích và sự nghiệp

Vậy là bạn đã hoàn thành bản danh sách và nhận thấy rằng mình thích chạy, yêu luật, ham đọc sách và chơi bóng rổ. Giờ bạn lại đau đầu vì không biết kết hợp tất cả những yếu tố đó vào một công việc như thế nào. Đừng lo lắng. Bởi bạn không cần phải làm thế.

Nghĩ rằng công việc của bạn sẽ phải thỏa mãn cả con người bạn là một lỗi sự nghiệp rất phổ biến. Hãy nhớ rằng, điều này không có nghĩa bạn không thể yêu công việc của mình.

Ví dụ như, bạn có thể yêu thích khiêu vũ nhưng bạn biết rằng mình không thể sống đầy đủ bằng con đường này. Do đó, khiêu vũ là sở thích lớn của bạn. Bạn có thể duy trì hoạt động này để giải trí, thư giãn, nhưng hãy tách biệt nó với công việc chính của bạn.

Nhầm lẫn giữa một phần và toàn bộ công việc

Cái bạn thích làm không nhất thiết phải là cái chủ đạo mà bạn làm. Người ta thường có xu hướng nghĩ rằng họ phải trở thành cái họ thích thay vì làm nó.

Ví dụ như một người có sở thích là viết. Thay vì tìm kiếm cơ hội được thực hiện việc VIẾT, anh ta lại nghĩ rằng mình phải trở thành một nhà văn. Anh ta chỉ theo đuổi sự nghiệp “nghiên bút” như tiểu thuyết gia, phóng viên, người viết slogan, trong khi đó anh ta có thể hướng vào vị trí một bộ trưởng, một nhân viên PR, một biên tập viên hay một viên chức vận động hành lang cho chính phủ. Ở đó, anh ta hoàn toàn có “đất” để “múa bút” thoải mái đồng thời phát huy được những khả năng khác của bản thân.

Lưu ý cuối cùng: Hãy suy nghĩ một cách sáng tạo khi xem xét đến công việc sẽ theo đuổi sau khi tốt nghiệp. Có nhiều lựa chọn cho bạn hơn là bạn nghĩ đấy!

Phước Đại
Theo CareerBuilder

Monday, July 09, 2007

Bị người ta tát rồi :|

Bị dính một cái tát hôm thứ năm, đến hôm kia lại bị thêm một cái tát nữa . Thôi thì mình cũng đi theo trào lưu vậy .

Ai còn chưa biết "tát" là gì thì vô đây:
http://www.thehe8x.net/news/Ket-Noi-Blog/2007/07/27/20846.php

Và đây là luật chơi:
Mỗi người chơi phải bắt đầu với 7 sự thật/ sở thích gì đó về bản thân họ. Những người bị bắt cần phải viết vào blog của họ về 7 thứ của họ, cũng như những điều luật này. Kết thúc entry, bạn phải bắt 7 người khác và liệt kê tên của họ. Đừng quên để lại cho họ một quick comment nói rằng họ đã bị bắt và phải đọc blog của bạn!
Còn đây là 7 điều "thầm kín" mà chắc mọi người đều đã biết:

Điều số 1:
Mình có một cô "bạn gái" rất ư là "dễ xương", và cũng rất ngoan nữa . Ngày nào cũng ngồi để cho mình nắm tay, vuốt ve cả ngày . Mình bảo hát là hát, mình bảo chơi là chơi, mình làm việc thì tích cực giúp hết mình. Mỗi tội lâu lâu làm trái ý khiến mình cứ đau đầu, nhưng dù đau đầu mấy cũng không thể sống mà thiếu "người ấy" được. Xin giới thiệu với mọi người cô "bạn gái" ấy là... chiếc computer.

Điều số 2:
"Vượt qua chính mình" luôn đứng trên cùng trong danh sách những việc phải làm, nhưng cái lý do nó luôn đứng đầu là bởi vì mình chưa bao giờ thực hiện được việc đó mà như ý cả.

Điều số 3:
Tính tình cầu toàn, hiếu thắng, thích chứng tỏ và có một chút tự kiêu, nhưng không thích làm chuyện nổi trội. Thích được công nhận, nhưng chỉ cần bằng 1 lời nói ngắn gọn hoặc một hành động nào đó là đủ. "Simple is the best" mà . Vẫn đang và sẽ cố gắng bớt cầu toàn và điều chỉnh lại cái sự hiếu thắng của mình.

Điều số 4:
Rất thích đi làm việc của người khác :P trong khi việc của mình thì chẳng bao giờ xong cả. Nói trắng ra là hơi bao đồng, ôm đồm chuyện thiên hạ. Nhưng mà đừng tưởng tui dễ bị dụ à nha . Chẳng qua tui làm việc tui thích làm thôi. Tui mà không thích thì đừng hòng .

Mà cũng lạ là mình luôn kết thúc việc của người khác một cách nhanh gọn và hoàn hảo, trong khi việc của mình thì bèo nhèo và hoàn thành một cách rất chậm chạp.

Điều số 5:
V có một điểm dở nữa là không biết cách thể hiện tình cảm của mình. Đi chơi về ai hỏi "vui ko?" thì trả lời là "vui", nhưng nếu hỏi tiếp "vui thế nào?" là tắc tị ngay . Ừ vui là vui chứ còn vui thế nào nữa đây? Tương lai sẽ cố gắng thay đổi, chứ nếu không thì bạn gái nó chê mất .

Điều số 6:
Đó giờ chưa biết ghét ai là gì. Nhưng mà dạo này bắt đầu có một số người mình nhìn thấy ghét...

Điều số 7:
Thích tìm đến những nơi có không gian thoáng đãng. Tốt nhất là có nhiều gió một chút (tất nhiên không phải là gió quạt hay gió máy lạnh rồi).

Là phần sau cùng nhưng cũng không kém phần hấp dẫn, đó là phần liệt kê những người tiếp theo bị "tát" :P. Hổm rày bận quá không viết, đi vòng vòng thấy bạn bè bị tát quá trời :) . Số còn lại hông được bao nhiêu hết. Sau đây là danh sách còn sót lại:
  1. Pclouds: heheh, cho ông vị trí danh dự luôn đó. Viết đi cho bạn ông vui .
  2. mhuy: blog ông kém phong phú giống... blog tui . Viết một cái đi.
  3. Xuanha: viết một cái cho vui nhà vui cửa coi. Dạo này toàn xúc động đậy ko à.
  4. Tuan Phong: khai trương blog đi ông.
  5. hoangvy: làm một cái đi em, rồi truyền lại cho CLB.
  6. vịt xấu xí: vịt cũng làm một cái đi .
  7. Elinna: tát gì kì quá. Làm lại cái khác nha .

Saturday, July 07, 2007

Hoa vô thường

Hôm nay đi uống café thấy món Hoa vô thường. Nó vừa ngọt lại vừa chua, tự nhiên chợt nhớ tới một câu chuyện.

Có một chiếc bánh xe bằng đá tròn, nếu không có một điểm khuyết nho nhỏ ở một góc thì chắc là nó phải tròn thật tròn. Thế là nó lăn đi tìm phần còn sót đó. Nó muốn trở thành hoàn hảo. Ngày ngày nó đi tìm mảnh vỡ, trên đường đi nó gặp và trò chuyện với rất nhiều người. Nào là một gốc cây già nua có lẽ đến hàng trăm tuổi. Rồi những bông hoa dại dễ thương ven đường. Những con sóc nhỏ lanh chanh cứ vây quanh nó. Nó kết bạn với tất cả mọi người.... Một ngày kia nó phát hiện ra cái mà nó đang tìm: một mảnh đá nhỏ vừa khít với điểm khuyết trên người nó. Nó đã trở thành hoàn hảo. Nó bây giờ đã là một tảng đá tròn vành vạnh đến từng li. Vì thật tròn nên nó cũng bắt đầu lăn nhanh hơn. Nó lao qua các đồng cỏ, băng qua những cánh rừng, nó lao đi trong sung sướng. Bất chợt nó nhìn lại. Những con sóc nhỏ không còn ở bên nó nữa. Mọi thứ xung quanh nó hoàn toàn xa lạ. Nó đã lao đi quá nhanh, mọi người đã bị nó bỏ lại phía sau. Nó lao nhanh đến mức không kịp dừng lại để chào hỏi những người bạn trên đường. Nó dừng lại, bỏ mảnh vỡ ra. Rồi nó tiếp tục lăn chầm chậm, vừa đi vừa tận hưởng ánh nắng ấm áp và trò chuyện với những ngọn cỏ. Đối với nó, đây mới thực sự là hoàn hảo.

Thế nhưng câu chuyện vẫn chưa kết thúc ở đây. Thế giới chẳng bao giờ là hoàn hảo cả. Những người bạn mới bắt đầu hỏi nó tại sao nó không đi tìm mảnh vỡ đó đi. Nó cố giải thích, nhưng không ai có thể hiểu được điều nó cảm nhận được. Nó phải làm gì đây?

Phải chi nó chưa bao giờ tìm thấy mảnh vỡ. Phải chi mảnh vỡ đó nó nằm ở một nơi mà nó cứ tìm kiếm mãi mà không bao giờ thấy được........

Wednesday, June 20, 2007

Chuyện tình 200 chữ (Quỳnh Vy)

Tác giả: Quỳnh Vy
Nguồn: Quỳnh Vy's Blog

Đêm trăng thanh , gió mát. Phong cảnh cực kỳ loãng moạn. Chàng và nàng cùng nhau mơ ước tương lai.

_ Anh muốn em đẻ con gái đầu lòng, vì con gái sẽ giống em mái tóc và nụ cười. Lại có tính hay khóc nhè đáng yêu lắm. ( Câu tán tỉnh hay nhất mọi thời đại! )

_ Em lại muốn đẻ con trai để có râu ria nhiều giống anh, giống cả đôi mắt vừa dữ dằn vừa hiền lành của anh nữa. ( Sao mà mê trai dữ vậy cà! )

………………..

………………..

……………….

Buổi sáng, bố hấp tấp vừa mang giầy vừa quát to:

_ Con chải đầu nhanh lên rồi bố chở đi học. Sáng ra đã khóc lè nhè phát chán. Sao giống mẹ mày thế? Hở ra là khóc. Hở ra là khóc !

Mẹ vừa đét vào đít thằng con vừa hét lên:

_ Hư quá! Mỗi lần giận dỗi là nện đồ chơi xuống đất bể nát. Sao mà hung hăng, dữ dằn giống bố mày thế hả?

…………………..

…………………….

………………………

_ Sao tôi dễ bị dụ dỗ quá trời ơi!........

_ Tôi mê muội quá! Hu hu …..


Tác giả: Quỳnh Vy
Nguồn: Quỳnh Vy's Blog

Sunday, June 17, 2007

Biển và ánh trăng




Biển Và Ánh Trăng

Hà Anh Tuấn ( HAT ) : Nghe biển xanh dịu dàng ru êm
Ru từng con sóng mơ màng
Ru lời yêu thương nồng nàn
Ru bờ môi ngọt hương đêm !

Phương Linh ( PL ) : Em vầng trăng dịu huyền lung linh
Như ngàn sao sáng đêm diệu kỳ
Như ngàn mây vờn trên sóng biếc
Để cuốn Em về , gọi ánh trăng về cùng ai ???

HAT : Biển A
nh xanh lắm , biển mênh mông lắm
Như tình Anh ấm áp , như ngàn con sóng cuốn . Vẫn mãi yêu Em !

PL : Nhẹ nâng câu hát , dịu dàng êm ái
Em vầng trăng trên cao mang tình yêu theo mây và gió !

HAT : Biển Anh xanh màu mắt Em dịu dàng
Biển mênh mông biển hát , biển hát . Lời yêu thương nồng nàn

PL : Câu hát Em nhẹ vút bay cùng ánh trăng vàng
Gửi đến Anh tình yêu , yêu đầu
Theo mây và gío !!!

PL & HAT : Tình ta mãi mãi . Dài theo năm tháng
Như biển xanh sóng cuốn xô bờ ,
Yêu mãi ánh trăng, ánh trăng anh ( em)

Saturday, June 16, 2007

Đồng ca vì công lý

Hãy cất cao tiếng hát để công lý được thực thi http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=205511&ChannelID=3
Đến đúng thời điểm "Đồng Ca Vì Công Lý", trương mục này sẽ hiệu lực. Vào lúc 15h ngày 17/6/2007, chúng tôi cần ít nhất 10.000 (mười nghìn) người online trực tiếp. Đến thời điểm đó, bạn hãy đăng ký vào biểu mẫu dưới, nhấn vào nút "Tham gia đồng ca" để ủng hộ chương trình "Đồng Ca Vì Công Lý". Hãy kêu gọi người thân, bạn bè của bạn cùng tiếp sức để chương trình đạt kỷ lục Việt Nam và kỷ lục thế giới (kỷ lục Guniess) cho sự kiện "Bài hát có nhiều người nghe nhất cùng một thời điểm trên mạng Internet".

Sunday, June 10, 2007

Gọi tên em - Vũ Quốc Việt







Comments

(3 total)















Nhạc gì mà chẳng nghe được. Chờ 10p, lâu lâu hát được chút xíu rồi im luôn :-(


Monday June 11, 2007 - 02:27pm (ICT)

















Tại mạng nhà bà dở :).


Monday June 11, 2007 - 11:49pm (ICT)

















Hehe mạng công ty tui mà dở hả?

Bài hát này chỉ được cái phần dạo đầu hay thôi à, còn ai hát mà gào rú thấy ghê quá, kiểu này chắc yêu cuồng nhiệt mà đang đến lúc cảm xúc dâng trào mới "gào" được như vậy :-))


Tuesday June 12, 2007 - 08:39am (ICT)



















You must be a member of Yahoo! 360° to comment on this blog entry.















Sunday June 10, 2007 - 10:55pm (ICT)



Monday, June 04, 2007

Anh yêu em khác mọi người

(copy lại từ blog của Pearl)

Em bảo anh: "Xe đạp của em hỏng rồi, em phải đi bộ nửa tiếng đồng hồ mới đến nhà ga". Em cứ tưởng là anh sẽ tỏ ra quan tâm và nói: "Sao em không đi taxi? Em có mệt không?" - Thế nhưng anh lại bảo: "Dù sao thì đường cũng gần thôi, và em cũng có dịp để giảm béo".

Em bực mình, cảm thấy anh chẳng yêu em, chẳng quan tâm em. Hôm sau khi ngủ dậy, em thấy trên bàn có chiếc chìa khóa xe đạp của anh và thức ăn bữa sáng thịnh soạn anh đã chuẩn bị sẵn cho em.

Em bảo anh: "Em muốn đi thăm Osaka và Hà Lan để thưởng thức biển hoa tươi ở đấy". Em cứ tưởng anh sẽ tỏ ra quan tâm và nói: "Em muốn đi đâu cơ? Nào, chúng mình lên kế hoạch nhé. Dù là anh nói vài câu đãi bôi cũng được." - Thế nhưng anh lại bảo: "Thật vô vị, bỏ ra một núi tiền đi thăm những nơi chán ngấy ấy để làm gì nhỉ?".

Em tức lắm, cảm thấy anh không yêu em, không hiểu em. Về sau em thấy các tạp chí du lịch trong nhà mình dù là du lịch trong nước hay ngoài nước, cứ trang nào có giới thiệu về thưởng thức hoa, góc cuối trang ấy đều có vết gấp, trên trang ấy đều có ghi chú của anh.

Em bảo anh: "Tóc em rụng nhiều quá, thế mà bác sĩ bảo chẳng sao cả. Em thật sợ có ngày em sẽ trở thành một con hói". Em cứ đinh ninh là anh sẽ an ủi em và nói: "Tóc em trông vẫn còn khá nhiều đấy chứ". Nhưng anh lại bảo: "Thế đấy, bây giờ mới biết tóc em rụng lung tung khắp nơi, sàn nhà chỗ nào cũng thấy tóc em, bẩn ơi là bẩn".

Em thấy đau nhói trong lòng, nghĩ rằng anh chẳng yêu em, chẳng để ý đến em. Về sau, em thấy trên sàn nhà càng ngày càng có ít tóc rụng của mình, em nghĩ là mình hết rụng tóc rồi, vì thế cũng chẳng lo lắng chuyện em sẽ trở thành một con hói nữa. Thế nhưng mấy hôm anh đi công tác vắng, em mới thấy trên sàn nhà có nhiều tóc hơn, trong thùng rác cũng thấy có một đống tóc bọc giấy báo.

Em bảo anh: "Hôm nay em đi chơi với mấy đứa bạn, tối nay về muộn đấy". Cứ tưởng anh sẽ quan tâm hỏi em: "Đi chơi với ai thế? Đi đường cẩn thận nhé, nhớ gọi điện về nhà, hoặc về sớm một chút,..." đại loại những câu như vậy. Thế nhưng anh lại bảo: "Tùy em, chỉ cần em vui là tốt rồi".

Em rất bực mình, cảm thấy anh chẳng yêu em, chẳng quan tâm em. Đêm hôm ấy em giận dỗi 3 giờ sáng mới về, lúc vào nhà em trông thấy nét mặt buồn ngủ bơ phờ của anh.

Em bảo anh: "Đây là cái áo khoác em chọn cho anh, mua từ hồi đổi mùa năm ngoái, cất trong tủ đã một năm. Bây giờ mùa đông mới sắp đến, em tặng anh sự ấm áp này". Cứ tưởng anh sẽ xúc động trả lời: "Cảm ơn em yêu của anh. Đây là sự ấm áp trong một mùa và cũng là kỷ niệm khó quên trong suốt đời anh". Thế nhưng anh lại nói: "Chắc là em mua trong dịp các cửa hàng đại hạ giá chứ gì?".

Em bực mình lắm, cảm thấy anh chẳng yêu em, chẳng hiểu em. Về sau khi đến cuối tháng 5, hết rét, mùa xuân bắt đầu trở về, em vẫn thường xuyên trông thấy anh mặc cái em gọi là áo khoác tình yêu, anh cho là áo hạ giá ấy. Em nghĩ đi nghĩ lại, đếm đi đếm lại mới kinh ngạc nhận thấy là hầu như ngày nào anh cũng mặc cái áo ấy đi làm.

Em bảo anh: "Em thích ăn món mì nguội của nhà hàng ở góc phố bên kia". Mới đầu em cứ tưởng là anh sẽ nói với em: "Thế thì ngày mai chúng mình cùng đi ăn nhé!" - Thế nhưng anh lại bảo: "Suốt ngày chỉ nghĩ chuyện ăn uống, sao em chẳng nghĩ xem hồi này mình có béo ra không".

Em xót xa trong lòng, cảm thấy anh chẳng yêu em, chẳng quan tâm em. Về sau em thấy anh hay mua nhiều loại tương vừng, tương lạc, lọ này hộp nọ, pha hết bát tương này đến bát tương khác cho em ăn.

Em bảo anh: "Em thật mừng là đã lấy anh, anh đúng là người chồng tốt nhất". Cứ tưởng anh sẽ vui vẻ đáp: "Anh cũng thấy em là người vợ tốt nhất". - Thế nhưng anh lại bảo: "Lấy nhau rồi chứ nếu chưa lấy thì em sẽ nghĩ thế nào nhỉ?".

Em tức lắm, cảm thấy anh chẳng yêu em, chẳng hiểu em. Về sau em vô tình phát hiện thấy tối nào anh cũng lấy giấy vệ sinh lau chùi tấm ảnh cưới của chúng mình để ở đầu giường, lau xong rồi ngẩn người ra mỉm cười ngắm tấm ảnh ấy khá lâu.

Em nghĩ cuối cùng em đã hiểu ra, dưới vẻ ngoài không quan tâm của anh có một trái tim khó diễn tả bằng lời nói, một trái tim yêu em. Thì ra anh vẫn yêu em, chỉ có điều anh chẳng nói gì - đây là cách yêu của anh, khác với mọi người.

Có người nói, khi bạn ra đời thì đã có một mối nhân duyên thiên định sinh ra dành riêng cho bạn. Song biển người mênh mông, thế giới rộng bao la, đời người đau khổ mà ngắn ngủi, làm thế nào mới có thể tìm được mối nhân duyên thiên định dành riêng cho mình ấy? Làm cách nào để có thể tìm được người bạn đời hoàn mỹ đó? Con người hiện đại chẳng bao giờ có thể cố chờ đến cùng mối nhân duyên trời cho ấy, chẳng thể dùng tuổi thanh xuân chóng tàn lụi và tâm trạng lo lắng để nín thở chờ đợi, và thế là anh (chị) thường rất miễn cưỡng chấp nhận chị (anh) theo gió mà bay đến với mình, nhưng sau đó lại luôn luôn so sánh người ấy với người bạn đời hoàn mỹ để rồi thất vọng hết lần này đến lần khác. Họ không biết rằng, thực ra hiểu được cách quý trọng con người ở bên mình và mình đã sở hữu - đấy mới là niềm hạnh phúc lớn nhất, tình yêu chân thật nhất.

Nếu có một tình cảm bền vững lâu dài và một tình cảm vẻ ngoài hào nhoáng nhưng lại chóng phai tàn thì bạn muốn lựa chọn tình cảm nào? Thế gian này có vô vàn đàn ông xuất sắc và đàn bà xinh đẹp, song tình cảm thật sự thuộc về bạn lại chỉ có một mà thôi. Dù thế nào đi nữa cũng chớ có vì ánh mắt của người khác mà thay lòng đổi dạ, bỏ mất tình yêu chân thành. Nhất thiết không được sống trong ánh mắt của kẻ khác mà đánh mất chính mình. Cũng mãi mãi đừng có tham lam quá. Tình yêu không phải là giấc mơ, như một truyện hài kể: Nếu ai đó cho rằng trên thế gian này có tình yêu mười phân vẹn mười thì người ấy chẳng phải là nhà thơ thì cũng là kẻ ngớ ngẩn. Cho nên chúng ta hãy để tâm gìn giữ, chăm sóc tình yêu bình thường không có gì là ghê gớm của mình.

Các nhà triết học nói: "Tình yêu tức là khi bạn biết người ấy không phải là người bạn sùng bái, hơn nữa rõ ràng còn có các khiếm khuyết này nọ, nhưng bạn vẫn cứ chọn người ấy, không vì các khiếm khuyết đó mà chối bỏ toàn bộ con người ấy." Đúng thế, không có một người yêu nào mười phân vẹn mười cả, cũng không có tình cảm nào không có chút tì vết, đó chính là người yêu và tình yêu đích thực. Đến bao giờ ta mới có thể bình tâm suy ngẫm về những lời nói ấy, nghĩ một chút về sự nực cười và ngây thơ của ta năm nào cố công theo đuổi một người tình hoàn mỹ?

Nếu có một người mà trong mắt bạn, người ấy không có khiếm khuyết gì hết, bạn kính sợ người đó nhưng lại khát khao muốn được gần gũi người đó, tình cảm ấy không gọi là "tình yêu" mà gọi là "sùng bái". Khi đã sùng bái thì phải tạo ra một thần tượng, giống như loại tô-tem, một thứ không máu không thịt. Tình yêu không cần thứ đó. Tình yêu là cái rành rành trước mắt có thể lấy tay chạm vào, dùng con tim để lĩnh hội.

Yêu là khi biết rõ ràng người ấy ăn mặc luộm thuộm mà bạn vẫn bằng lòng cùng người đó xuất hiện trước đám đông; là khi bạn coi khinh nghề buôn bán mà người ấy lại vẫn cứ là một tiểu thương đáng yêu của bạn; là khi bạn vốn có tính quá ưa sạch sẽ mà lại cam chịu rửa hộp cơm nhầy nhụa mỡ hoặc giặt đôi giày thể thao hôi hám của người ấy.

"Anh không phải là người xuất sắc nhất, nhưng em chỉ yêu một mình anh mà thôi!". Khi đọc câu ấy, ta có cảm giác như mường tượng thấy một đôi bạn đời từng trải qua muôn vàn sóng gió của cuộc sống đang nắm tay nhau thong thả dạo bước dưới ánh nắng ấm áp, nét mặt tràn trề hạnh phúc ôn lại quãng đời đã qua. Chuyện cũ đã xa rồi mà kỷ niệm xưa vẫn còn đấy mãi mãi...

Yi Ming (Trung Quốc)

Sunday, June 03, 2007

Nhân sinh quan luận

(source)
Giống như Phật Giáo có nhiều tông phái, Tịnh Độ, Thiền, Chân Ngôn (Mật Giáo ), và mỗi người, mỗi dân tộc đều có thể tự chọn riêng cho mình một đường phù hợp, tùy vào cơ duyên của từng loại chúng sanh. Một người lượm rác, khi đã đạt đến điểm cực ý của việc lượm rác, thì sẽ trở nên thông suốt mọi lý lẽ trong cuộc sống và có thể đàm luận với một tu sĩ hoặc một nhà khoa học hay một văn sĩ đã lên đến đỉnh điểm mà không hề kém cạnh. Phàm tất cả mọi việc, dù lớn dù nhỏ, dù rửa chén quét nhà lượm rác hay là bác sĩ cứu người, giáo viên dạy học, kỹ sư máy móc,... thì tất cả những công việc đó đều bình đẳng như nhau và đều khó như nhau. Một khi đã chuyên tâm đi một con đường và đạt cực ý của con đường đó thì sẽ thông hiểu hết mọi vấn đề còn lại.

Không có nghề cao quý, chỉ có con người cao quý. Không có kiếm pháp vô địch, chỉ có con người vô địch.
(Sưu tầm)