Showing posts with label tự-bút. Show all posts
Showing posts with label tự-bút. Show all posts

Saturday, July 04, 2015

Làng Đạo Tặc

Ngày nảo ngày nao, ở một ngôi làng có tên là Làng Đạo Tặc, có một chàng trai hiền hòa tốt bụng có tên là Vô Danh. Một ngày nọ, chàng trai quyết định rời khỏi ngôi làng. Thuở nhỏ chàng được cha dạy đánh đàn ca hát nên chàng lấy đó làm nghề, đi đến đâu diễn đến đó kiếm tiền làm lộ phí.

Đến một hôm chàng đến một ngôi làng có tên là Làng Thần Tượng. Người trong làng rất thích nghe anh hát. Ngoài hát ra chàng còn làm rất nhiều điều tốt, đến nỗi mọi người đi đâu cũng nói với nhau: Làng Đạo Tặc thật là tốt, Làng Đạo Tặc thật là hay. Mỗi lần thấy anh pha trò hay có một hành động gì đó khác thường  là mọi người đua nhau bắt chước. Từ đó xuất hiện một bài hát “Ố ồ Đạo Tặc xi-tai, Đạo Tặc xì-tai…...”.

(Tuyển tập “Truyện viết khi đang ngủ”)

Saturday, April 17, 2010

Con lừa và người lữ hành

Có một anh chàng có hẹn đi ăn giỗ nhà người bạn ở bên kia núi nên đi tìm thuê một con lừa. Anh ta bắt gặp một con lừa và ngã giá: "Ta muốn đi qua bên kia núi, chỗ ngọn đồi có chong chóng trước trưa ngày mai. Mi đưa ta đi được chứ?"

Ngẫm nghĩ một chút, con lừa trả lời: "Đường khá xa, sẽ không được thong thả đâu. Cho nên giá hơi cao một chút, sáu bao cà-rốt?"

"Được thôi, không thành vấn đề. Ta cũng đang gấp." - Anh chàng trả lời.

Thế là cả hai lên đường. Đường xa, mà lại phải tới đó trước buổi trưa nên con lừa đi cũng nhanh hơn mọi khi. Cứ khi nào cảm thấy mệt, nghĩ tới sáu bao cà-rốt kia, con lừa lại cảm thấy hứng khởi trở lại. Sáu bao cà-rốt đổi cũng hời, bình thường đi nhiêu đó nó chỉ lấy có hai bao thôi, tất nhiên là mọi khi thời gian không gấp rút như vầy. Hơn nữa, mùa đông đang đến, sáu bao cà-rốt đủ cho nó chịu đựng qua được những cơn rét khắc nghiệt cắt da cắt thịt của lão chúa tuyết. Thế là chú lừa ta lại đi nhanh hơn, tạm thời quên đi con đường đá gập ghềnh đang bào mòn những guốc chân của nó và anh hành khách đang ngủ gà ngủ gật trên lưng.

Trời quá trưa một chút, anh hành khách sau một lúc mê mệt chợt tỉnh dậy. Anh nhìn quanh và hỏi con lừa: "Sau mi lại đưa ta đi đường này?"

"Tôi vẫn hay đi đường này mà. Anh cứ yên tâm." - Con lừa đáp.

Anh chàng hỏi tiếp: "Thế trên đường này có cái chợ nào không?"

"Không! Chi vậy?" - Con lừa hỏi lại.

"Ta phải ghé chợ mua ít quà. Mi đưa ta vòng qua đường kia được không? Chỉ vòng một cái thôi mà, cũng không xa hơn đường này bao nhiêu đâu."

Sau một chút đắn đo, con lừa nói: "Thôi được. Từ đây có đường tắt đi qua chợ bên kia. Tôi sẽ đưa anh đi theo đường đó." - có hơi xa hơn tí, nhưng với nó thì nhiêu đó đổi sáu bao cà-rốt vẫn là hời.

Thế là con lừa chở anh hành khách hào phóng của mình đi tắt băng qua một quãng rừng thưa để tới chợ. Tại đây, anh chàng ghé lại mua một số thực phẩm và quà cáp. Sau đó cả hai lại tiếp tục hướng về bên kia ngọn núi.

Khi mặt trời đang thập thò chuẩn bị lẫn vào dưới những cánh rừng bạt ngàn để chạy trốn khỏi một ngày vất vả, nhóm lữ hành một người - một lừa của chúng ta cũng vừa tới bìa rừng. Đây đó ven đường thấp thoáng bóng những căn nhà lợp tranh của những người tiều phu sống dọc theo bìa rừng. Con lừa định bụng sẽ ghé vào môt căn nhà xin ngủ nhờ qua đêm, nhưng anh chàng nói: "Này, phía trước có một cái ngã ba. Rẽ trái sẽ đi vào thị trấn. Ở đó chúng ta có thể thuê được một căn nhà trọ ấm áp qua đêm nay."

"Nhưng giá sẽ cao đấy. Hơn nữa từ đây đến đó cũng mất một canh giờ, lại không thuận đường." - Con lừa nói.

"Không sao, mi đâu phải trả tiền mà mi lo. Ở đó mi cũng có một cái chuồn lót cỏ khô, đỡ hơn ở đây mi phải chịu buộc ngoài trời."

Bị cám dỗ bởi cái chuồn đầy cỏ khô, con lừa gật đầu: "Ừ, thôi được. Ta đi đến đó vậy. Nhưng sáng phải dậy sớm vì chúng ta còn phải quay lại ngã ba trước khi đi tiếp."

Thêm một canh giờ để đến thị trấn, cả hai có một đêm nghỉ ngơi tại một nhà trọ khá sang trọng. Tuy nhiên, chuồng lót cỏ khô không giúp được cho chú lừa của chúng ta lấy đủ sức lực bù cho hai canh giờ bị mất. Nó ráng thức sớm, nhưng cả ngày đi đường mệt mỏi, lại phải đi nhanh hơn mọi khi, khiến cho nó không thể rời khỏi chuồn trước khi mặt trời mọc. Anh hành khách hào phóng thấy nó khá mệt mỏi nên cũng không hối nó, để nó lấy lại sức bước vào chặng đua cuối cùng.

Quay trở lại ngã ba, bị mất hai canh giờ, tính ra thì trên chặng đường cuối này con lừa phải đi nhanh gấp rưỡi ngày hôm qua mới mong tới đích đúng giờ. "Uhm, thôi thì bốn bao cà-rốt, mình vẫn còn lời hai bao. Thôi cố lên." - Con lừa ngẫm nghĩ. Thế là nó và anh hành khách tiếp tục con đường đến ngọn đồi có chong chóng.

Đi được thêm khoảng hai canh giờ với tốc độ tối đa có thể, cả hai đi đến một con suối mà trước kia chỉ là một con suối nhỏ, nhưng sau vài trận mưa trong tháng qua mà giờ trở nên một dòng chảy siết luồn lách giữa những mõm đá nhọn do nước bào mòn. Anh hành khách nhìn dòng nước một cách đầy ngán ngẫm: "Thôi, xuôi xuống hạ lưu một tí có một cây cầu. Chúng ta đi qua cây cầu đó vậy."

"Nhưng mà chúng ta sẽ trễ mất?" - Con lừa nhấp nhõm.

"Chịu thôi. Ta không muốn bị té lên mấy mõm đá kia đâu." - Anh chàng nhăn nhó đáp.

Thế là cả hai lại mất thêm hai canh giờ để vượt qua con suối. Anh chàng giục: "Ta biết mi cũng mệt, nhưng mà mi có thể cố lên chút nữa không? Chúng ta trễ rồi, nhưng không thể để trễ hơn được nữa."

Con lừa phì phò đáp: "Tôi hiểu, tôi sẽ cố vậy."

Tiếp tục đoạn đường còn lại, tuy không nhanh như lúc sáng nhưng con lừa cũng cố hết sức có thể: "Ít ra thì cũng còn sáu bao cà-rốt, đỡ hơn là bỏ công nhọc nhằn gần một ngày rưỡi mà không có bao nào." - con lừa tự động viên mình.

Cuối cùng thì cả hai cũng tới được ngọn đồi có chong chóng, dù là đã quá trưa một tí. Tiệc giỗ cũng đã xong rồi, khách khứa cũng đang chuẩn bị ra về. Con lừa thấy thế cũng lấy làm áy náy nhưng cũng đành chịu. May mà anh hành khách cũng thông cảm nên vẫn trả sáu bao cà-rốt cho con lừa.
(ltvan)

Monday, March 09, 2009

Vô đề...


...
- Em có bạn trai rồi.
- Em đừng hiểu nhầm, anh chỉ xem em là bạn thôi.
...

...
- Em có biết làm sao để rủ một người đi uống café không?
- Em không biết. Anh cứ đến gặp người đó và rủ thôi.
- Vậy em có muốn đi uống café với anh không? - Tôi định nói.
- Thực ra em cũng không biết nữa. Em có bạn trai rồi, em với ảnh chẳng bao giờ đi uống café kiểu đó bao giờ.
- Anh nghĩ là anh biết mình phải làm gì rồi. Cám ơn em.
- Chúc anh có một buổi hẹn vui vẻ nha.
...

...
- Với em, lấy người mình yêu và lấy người yêu mình, cái nào hơn?
- Cả hai yêu nhau
...

...
- Em có yêu anh không?
- Đã từng...
- Còn bây giờ?
- ......
- Em có yêu anh ta không?
- ......

Tuesday, January 27, 2009

Entry for January 27, 2009

Cơn đau như đang đùa giỡn. Lúc thì dấy lên dữ dội, lúc lại lặng im thin thít. Hình ảnh cơn đau cứ hằn vào tâm trí nó. Nó chỉ biết đứng nhìn, bất lực. Nó chỉ ước gì cơn đau đó có thể thấm qua da, tràn vào cơ thể nó, để nó có thể cảm nhận được cơn đau đó rõ ràng hơn, để nó có thể biết được cơn đau đó đang nằm ở nơi nào trong cơ thể, để nó có thể tìm cách nào đó xoa dịu cơn đau đó đi...

Saturday, July 07, 2007

Hoa vô thường

Hôm nay đi uống café thấy món Hoa vô thường. Nó vừa ngọt lại vừa chua, tự nhiên chợt nhớ tới một câu chuyện.

Có một chiếc bánh xe bằng đá tròn, nếu không có một điểm khuyết nho nhỏ ở một góc thì chắc là nó phải tròn thật tròn. Thế là nó lăn đi tìm phần còn sót đó. Nó muốn trở thành hoàn hảo. Ngày ngày nó đi tìm mảnh vỡ, trên đường đi nó gặp và trò chuyện với rất nhiều người. Nào là một gốc cây già nua có lẽ đến hàng trăm tuổi. Rồi những bông hoa dại dễ thương ven đường. Những con sóc nhỏ lanh chanh cứ vây quanh nó. Nó kết bạn với tất cả mọi người.... Một ngày kia nó phát hiện ra cái mà nó đang tìm: một mảnh đá nhỏ vừa khít với điểm khuyết trên người nó. Nó đã trở thành hoàn hảo. Nó bây giờ đã là một tảng đá tròn vành vạnh đến từng li. Vì thật tròn nên nó cũng bắt đầu lăn nhanh hơn. Nó lao qua các đồng cỏ, băng qua những cánh rừng, nó lao đi trong sung sướng. Bất chợt nó nhìn lại. Những con sóc nhỏ không còn ở bên nó nữa. Mọi thứ xung quanh nó hoàn toàn xa lạ. Nó đã lao đi quá nhanh, mọi người đã bị nó bỏ lại phía sau. Nó lao nhanh đến mức không kịp dừng lại để chào hỏi những người bạn trên đường. Nó dừng lại, bỏ mảnh vỡ ra. Rồi nó tiếp tục lăn chầm chậm, vừa đi vừa tận hưởng ánh nắng ấm áp và trò chuyện với những ngọn cỏ. Đối với nó, đây mới thực sự là hoàn hảo.

Thế nhưng câu chuyện vẫn chưa kết thúc ở đây. Thế giới chẳng bao giờ là hoàn hảo cả. Những người bạn mới bắt đầu hỏi nó tại sao nó không đi tìm mảnh vỡ đó đi. Nó cố giải thích, nhưng không ai có thể hiểu được điều nó cảm nhận được. Nó phải làm gì đây?

Phải chi nó chưa bao giờ tìm thấy mảnh vỡ. Phải chi mảnh vỡ đó nó nằm ở một nơi mà nó cứ tìm kiếm mãi mà không bao giờ thấy được........